NHỤC HƠN CON ĐIẾM
NHỤC HƠN CON ĐIẾM
Hai chị em ngồi im lặng cả giờ. Mỹ bối rối vì lần đầu tiên thấy Sơn có mùi rượu mà cô lại không dám hỏi. Cô chờ mãi, chờ mãi cho đến khi Sơn hỏi cô nghĩ sao về Sơn.
Nghĩ sao à, có gì đâu nhỉ. Sơn rất đẹp trai, trắng trẻo và thanh tú, Sơn 18 tuổi...
Sơn buồn buồn nói em nhục hơn con điếm.
Mỹ giật mình. Các cô gái cave dù có ăn mặc, để đầu tóc như mọi người thì vẫn bị những con mắt trong sạch của thiên hạ nhặt ra khỏi đám đông. Vì thế các cô thường ít dám đi chơi. Nhưng Mỹ tưởng Sơn không biết nghề của cô. Vậy chắc Sơn nói câu ấy là để an ủi cô, có ai nhục hơn một con điếm đâu.
- Cách đây 2 năm em làm ở cơ sở massage của tỉnh. Lão ấy đến vài lần rồi giở trò với em. Em không dám gay gắt mà chỉ gạt tay lão ra và không xoa bóp nữa. Lão ấy nói sao mà cuối cùng em phải thôi việc. Em đã đi một nơi nữa cũng bị lão theo, đây là nơi thứ 3 và có lẽ cũng là nơi cuối cùng. Chiều nay lão đến, bảo em nếu khó chịu thì làm một ly rượu. Cái cảm giác chiều nay ấy... buồn nôn lắm.
Đó cũng là cảm giác thường trực của Mỹ. Những bộ mặt nhầy nhụa mồ hôi, những cái miệng mùi chuột chết, những bàn tay sù sì rách da rách thịt... Nhưng sao Sơn không thấy cô nhục bằng nó?
- Chị dù sao cũng thuận theo lẽ tự nhiên khi phải chung đụng với đàn ông. Còn em... Em cũng biết em khó mà lấy vợ nhưng em cũng ham muốn con gái. Lão ấy cứ tự nhiên đến, không biết lúc nào để mà đề phòng, chỉ chọn mình em, bỏ ra 40.000 đ và em phải xoa bóp cho lão 1 giờ theo quy định 1 suất massage. Lão nằm đó, tận hưởng em, bóp em đau điếng. Em hết đường rồi, em có phải là điếm đâu mà hoàn lương.
Mỹ nghe lòng quắt lại, ừ đúng là nghề của cô vẫn còn có một con đường.
- Chị ạ, chiều nay em không khóc nữa nhưng em nấc hết cả suất massage. Những tiếng nấc ấy cứ dội vào lòng em, y như đè trái tim em trĩu xuống. Xuống đến gan, ruột non, ruột già... Khi em đi cầu trái tim em sẽ đi ra luôn. Mà cho dù nó không ra thì cũng thối lắm rồi.
Mỹ nhìn Sơn qua hàng nước mắt. Sơn làm sao đổi nghề được, làm sao thoát được gã đàn ông- đàn bà kiên nhẫn, tham lam và nhiều dục vọng ấy được. Nó chỉ là một đứa bé nghèo khiếm thị phải đi làm cho cơ sở massage Ánh Sáng.

góp ý
gửi chị HLB [Trả lời]
Nó chỉ là một đứa bé nghèo khiếm thị phải đi làm cho cơ sở massage Ánh Sáng.
=============
Đau quá chị ơi! Dạo này chị viết truyện ngắn nào ra truyện ngắn nấy. Hình như tài năng bộc phát!
( cái tít kêu thế)
[Trả lời]
Đọc hết câu chuyện mới ngỡ ngàng thì ra đây là cơ sở ÁNH SÁNG. Cái ánh sáng ấy nó đang len lỏi vào cuộc sống của những người lương thiện.
Bao giờ thì lặn mặt trời?
Chào Kim Oanh nhé
[Trả lời]
Chỗ BLT có các cơ sở masage của người mù không. Có thì đi thử nhé. Cuộc sống của những người không có ánh sáng thật là quá khổ.
Tài năng này biết lặn nên chìm kỹ lắm
[Trả lời]
Chào anh Hồng Khoái. Chiều chiều có mấy anh làm mặt trời mọc từ quán nhậu đi ra. Thằng bé Sơn này không biết nhậu nên mặt trời của nó lặn mất tiêu rồi anh ơi.
Ồ! [Trả lời]
Nó chỉ là một đứa bé nghèo khiếm thị phải đi làm cho cơ sở massage Ánh Sáng.
________________
"lật lộng" ra phết đấy
Lại còn viết thế này nữa mới ghê chứ:Khi em đi cầu trái tim em sẽ đi ra luôn. Mà cho dù nó không ra thì cũng thối lắm rồi
[Trả lời]
Sơn làm sao đổi nghề được, làm sao thoát được gã đàn ông- đàn bà kiên nhẫn, tham lam và nhiều dục vọng ấy được.
Cái câu này làm mình liên tưởng tới 1 sự ám ảnh đến bệnh hoạn của 1 cái gọi là tình yêu như bị ma ám.
1 truyện cực ngắn rất ám ảnh và ấn tượng, LB ạ.
[Trả lời]
Chào anh Thuận Nghĩa.
Có ai đi cầu ra trái tim không nhỉ. Khi viết định hỏi anh TN là trái tim xong đến cái gì nhưng không biết gọi sao nên đành cho thứ tự là tim, gan, ruột già, ruột non, không biết đúng chưa. Chắc em phải đi học lại môn Sinh.
[Trả lời]
Hoài Vân thì mình chưa viết xong đã hiểu hết mất rồi. Thực ra trong truyện này ai cũng là kẻ đáng thương. Riêng gã đàn ông- đàn bà kia thì thêm cái cái đáng khinh nữa.
Then kiu về lời khen nhé. Nở mũi
Gửi Lục Bình [Trả lời]
Cái tựa đề sốc quá. Câu chuyện cũng khá thương tâm. Đời nay nhiều chuyện hủ bại.
[Trả lời]
Chào anh Đát.
Nhà báo hay đặt tít cho sốc chứ thực ra cũng không có gì phải mất hồn cả, chuyện thường ở đời anh nhỉ.
Anh tuần nào cũng viết 1 cái thư giãn, đáng nể quá. Nhưng có nhiều entry em đọc mà không dám com vì nó...tế nhị quá. Hi hi
Cơ sở Mát-xa Ánh sáng nhìn từ bóng tối [Trả lời]
Cứ nghĩ những cơ sở dành cho người khiếm thị là nơi ẩn náu an toàn cho họ. Đọc xong thấy buồn và bất lực HLB ạ.
Công nhận dạo này nhà báo rất "kiệm chữ" nhưng toàn đưa ra những thông điệp đau đời.
[Trả lời]
Thanh Chung ơi.
Người sáng còn khó tìm nơi an toàn thì người mù làm sao có được. Họ rất nghèo khổ và buồn chán. Phần lớn họ làm cho các cơ sở massage, khi không có khách chỉ được cấp 5000đ/ngày. Tụi mình đã đi nhiều cơ sở, chuyện mình viết là có thật. Con gái cũng không sung sướng gì hơn. Qua các chương trình, tụi mình xin tài trợ cho họ được một số tiền khá lớn với họ, mua radio, gạo, chăn mùng...
Họ ít khi chịu lấy tiền của mình nên mình không hay đến chứ nếu có điều kiện ủng hộ họ cũng là giúp họ và giúp mình có đôi phút thư giãn. Về tay nghề thì người mù massage đúng và hay hơn các cơ sở thẩm mỹ nhiều.
[Trả lời]
Dữ dội! Kỹ thuật đi dây, gần Hemingway mà cũng dễ rơi vào... tiểu phẩm. Song, HLB đã đứng vững trên dây. "Em hết đường rồi, em có phải là điếm đâu mà hoàn lương". Trong tan nát người ta thường bật ra những chân lý, nghe thật tự nhiên. Tagore từng viết: "Hãy tin tôi đi vì tôi đã trải qua quá nhiều đau khổ". Nỗ lực nữa HLB nha, sẽ đến với Hemingway.
@Một chút lạm bàn, bị tui không là... ngự sử... Ha ha...
[Trả lời]
Chào anh Khoa.
Em đi công tác mấy ngày không vào mạng. Về nhà lại nhận được com của anh. Chúc mừng anh nhân ngày nhà báo nhé. Em nhà...đài nên chưa đến ngày.
Anh mà khen là em nổ mũi một cái đùng, hết cái để thở luôn. hehe.
[Trả lời]
Nhà báo Kim Oanh vui, trẻ, đẹp và thương người. Đó là lời chúc mừng chị ngày 21/6 !
[Trả lời]
Câu chuyện sao nghiệt ngã thế
Bọn "đại gia" thật quá tệ
Lạm dụng em trai mù lòa
Ánh sáng tim em vẫn hé