MỘT LẦN “SAI” TRONG NGHỀ

By Hoa Lục Bình

 

MỘT LẦN "SAI" TRONG NGHỀ

          Khoảng năm 1990 tôi  mới vào nghề  nên đi nhiều và cũng hay bị những cảm xúc lôi kéo mình. Một lần về huyện Hàm Thuận Bắc- Bình Thuận viết bài nghe giới thiệu có hai cháu bé bị nhiễm chất độc da cam thì đi ngay.

          Đó là một căn nhà bằng lá vách đất tuy không xiêu vẹo như  cách người ta hay nghĩ về nhà tạm nhưng cũng quá nghèo nàn khi đứng ngoài có thể nhìn xuyên từ cửa chính ra cửa bếp mà mắt không đụng phải vật gì có  giá. Trước nhà có một đầm sen. Đúng vào dịp mùa rộ sen đỏ tươi đung đưa  theo gió nhìn rất đẹp.

          Mẹ của hai chị em sinh đôi đón chúng tôi bằng vẻ mặt nhàu nhĩ dù  chắc xưa kia chị phải là người có nhan sắc. Hai nhân vật chính xuất hiện. Hận và Hờn đều tròn 16 tuổi. Hận ngọng nghịu vui vẻ nói: Chào các cô các chú tay chân quơ quàng lung tung rồi hát vừa hát vừa vỗ tay nhưng đôi tay bị khoèo nên vỗ không ra tiếng. Còn Hờn thì nằm trong cũi gỗ tay đang xé áo có vẻ vì bị nóng bức quá. Dưới cũi của Hờn toàn hộp đựng nhang muỗi. Mẹ Hờn giải thích Hờn không thể chịu đựng được bất cứ thứ gì nên không ngủ trên chiếu dưới chăn áo quần chỉ mặc vào khi có khách nhưng sẽ bị cô bé xé  ngay. Vì vậy gia đình mua nhang muỗi cho con khỏi bị đốt. Tôi nhìn thấy cặp vú thiếu nữ 16 nhú lên bé tí của Hờn. Nhưng cô bé không thấy không bao giờ thấy bởi cả hai cô đều không có mắt không có mi  mắt không có lông  mày thay vào đó là hai hố sũng xuống phẳng lì.

          Mẹ của Hận và Hờn kể khi đẻ ra ai nhìn cũng sợ họ khuyên nên bỏ  lại bệnh viện mà về hoặc đưa lên trung tâm nuôi trẻ mồ côi   nhưng hai vợ  chồng nhất quyết bế con về. 16 năm trôi qua họ bất lực ngồi nhìn con đau đớn. Hận còn đỡ rất vui tính biết chào hỏi nhưng Hờn thì không biết nói và luôn cào cấu mình. Khổ tâm nhất là khi Hờn khóc cái khóc không nước mắt nghe như tiếng rú man rợ và vô nghĩa. Vợ chồng chị không biết nên cào chỗ nào gãi chỗ nào dùm cho  con.  

          Vào lúc ấy việc từ thiện chưa nhiều như bây giờ ít ai giúp đỡ nên ba  má hai cô phải gánh vác hết. Lạ một cái là hai cháu đều ăn rất khoẻ khi nào  cho ăn cũng được và đút bao nhiêu ăn hết bấy nhiêu.

Chúng tôi lấy tư liệu vét hết tiền tặng gia đình rồi về lòng nặng trĩu vì ám ảnh vì thương xót. Khi ấy con tôi còn rất nhỏ đi làm về thấy có vết muỗi  cắn là tôi đã vội vàng bôi dầu và lâu lâu lại xem xẹp chưa vì vậy cái cảnh Hờn cào cấu vì nóng bức khó chịu mà bà mẹ ngồi nhìn bất lực khiến tôi bần thần.

          Mấy ngày sau có một cựu chiến binh đến cơ quan gặp tôi. Chúng tôi ngồi nói chuyện ngay ngoài hành lang phòng làm việc. Chú ấy nói: "do cháu ít đến xã nên không biết gia đình này không phải là bộ đội du kích đâu. Ba  của hai cô bé đã chiêu hồi và phục vụ cho Ngụy. Nhưng do sống ở vùng Hàm Thuận Bắc lâu nên ông ấy cũng bị nhiễm chất độc da cam". Rồi  ông buồn rầu bảo: "Thôi cha nó có tội thì kệ nhưng con cái khổ quá không phân biệt con ai cứ bị chất độc da cam là hết làm người tụi con giúp được gì thì giúp".

          Cuộc nói chuyện có nhiều người đi qua nghe thấy và bàn tán là tôi thiếu thông tin khi viết bài. Tôi cũng không thanh minh được điều gì.

Ít lâu sau một nhà báo giỏi hơn viết bài về hai cô bé  này và nói rõ ý  của người cựu chiến binh đó. Tôi rất phục. Các cá nhân đơn vị cũng từ  quan điểm nhân ái ấy mà  giúp đỡ gia đình Hận và Hờn nhiều hơn. Sau này  tôi đi nhiều gặp nhiều cháu bé bị nhiễm chất độc da cam tôi cứ tự hỏi những hình hài cong queo nằm trong bể chứa phoocmon kia tốt hơn hay vật vã sống tiếp ít năm nữa mang tên con người mà cách sống không thể là một con người tốt hơn.   

Sau này nghĩ lại tôi thấy mình đã không sai dù những ngày ấy tôi  luôn tự trách mình bộp chộp.          

More...

KHÔNG TRẢ LỜI ĐƯỢC

By Hoa Lục Bình

 

KHÔNG  TRẢ  LỜI  ĐƯỢC.

Cuộc thi Gia đình mẫu mực của Phường bắt đầu bằng 3 cặp vợ  chồng. Gia đình Hiền nhìn đẹp nhất. Bảo mặc sơ mi xanh và chiếc cà vạt do đứa em bên Mỹ gửi tặng. Hiền mặc áo dài. Cô nhỏ nhắn nên áo dài  màu  trắng có điểm vài bông hoa nhỏ rơi theo tà áo là vừa đẹp. Bé Vũ lên 7 mặc quần yếm còn Út Mi thì diện váy hồng được Vũ bế trên tay.

Qua các vòng về kiến thức xã hội kỹ năng gia đình đến mục được nhiều người quan tâm nhất: Hiểu gì về bạn đời.

Câu hỏi : "Vợ  anh thích mặc  áo  màu  nào nhất". "Màu  xanh nhạt". Bảo đáp không cần suy nghĩ. Khi yêu nhau Bảo luôn thấy Hiền mặc áo màu  xanh. Cái thì cổ bẻ cái không cổ cái tay phồng. Giờ cô cũng có nhiều áo màu xanh. Chúng chất đầy trong tủ.

More...

NGHĨ ĐƠN GIẢN VỀ HÒA BÌNH

By Hoa Lục Bình

 

NGHĨ  ĐƠN GIẢN VỀ HOÀ BÌNH

Khi chiến tranh đuổi kịp gia đình tôi ở miền Bắc là lúc tôi 10 tuổi.

Không như hồi ở Vĩnh Linh phân con cái ra để lỡ có gì còn  1 2  đứa. Lần này mẹ tôi nhất định không cho con đi sơ tán dù nhà tôi rất gần phố Khâm Thiên Hà Nội. Khu tập thể những ngày ấy không có người. Em tôi lấy hạt cải gieo trước sân cả dãy nhà nó mọc xanh um cũng không ai ăn cứ trổ hoa  vàng rồi kết trái xanh xanh nâu nâu. Đến khi cơ quan đòi kỷ luật mẹ tôi mới chở  hai con đi. Nhưng đi gần gần trước đầu tiên là đến Ba la   Bông đỏ (chả biết sao gọi vậy) cách thị xã Hà  Đông chỉ  3km rồi đi dần 12  km 20 km...chỗ cuối là chùa Trăm Gian ở  huyện Chương Mỹ.

More...

THANH CHUNG TRONG MẮT TÔI

By Hoa Lục Bình

THANH CHUNG TRONG MẮT TÔI

(Viết mừng sinh nhật Thanh Chung  24/4)

" Không yêu thì đứng dậy giả dép cho bà về" là một câu chat của Thanh Chung (bà Thanh) với nhóm VCCO khi đuà.

Nếu ai đã từng sống ngoài Bắc những năm 60 70 của thế kỷ  trước hẳn còn nhớ những bờ đê mọc đầy cỏ may cỏ gà. Thanh niên yêu nhau hay lên đó lót dép ngồi. Vừa mát vừa đẹp vừa yên tĩnh ai đến gần biết ngay. Lỡ có quá  đà hôn nhau một cái thì cũng khó bị phát hiện vì bờ đê toàn cỏ dại có thể quan sát từ xa. Câu nói trên của Thanh Chung làm tôi nghĩ đến hình ảnh một đôi trai gái ngồi sát nhau. Cô gái e thẹn gợi ý " Anh ơi trăng đêm lay sáng quá" chàng  bảo " Ừ rằm mà nị". Cô gái lại nói " Anh ơi gió mắt nhể" Chàng đồng ý  " Không lóng như ở bếp nhà em" cô gái nóng ruột " Anh lói gì đi chứ" chàng trai ngạc nhiên: " Lói gì hả em?". Người đẹp đứng phắt lên : "Không yêu thì đứng dậy giả dép cho bà về" . Giờ tôi vẫn còn cười.

More...

VƯƠNG CƯỜNG- VẬT VÃ VÀ KHÁT KHAO

By Hoa Lục Bình

VƯƠNG CƯỜNG- VẬT VÃ VÀ KHÁT KHAO

Tôi gấp tập thơ Đám mây hình thiếu phụ của Vương Cường lại lần nào trong đầu cũng còn lại hai chữ : "Mèo hoang".

"Anh đứng ngồi như một chú mèo hoang..." (Giật mình nghe tiếng gió). Hình ảnh rất cũ nhưng vì sao tôi lại cảm nhận đấy mới là Vương Cường. Không biết. Tôi chỉ nhìn thấy đúng thế thôi. Và như vậy tôi theo hình ảnh con vật thức đêm gào lên những tiếng động tình trong hoang vắng để nhìn Vương Cường.

Vương Cường cô đơn ư khi anh đối mặt với đêm với đồng hồ với mây với gió mà không có ai hiện hữu. Không đâu. Chưa từng cô đơn một giây phút nào. Cô đơn chỉ là cái góc ẩn của người thơ. Anh yêu say đắm mãnh liệt hết mình trong tất cả khoảng thời gian anh có. Người ấy có thật nhưng tôi nghĩ người ấy rất nhiều khuyết điểm. Anh da diết với nàng nhưng trái tim người thơ lãng bãng bay lên để anh đi tìm những điều nàng còn thiếu đem về  trang sức cho nàng.

Tôi đọc thấy trong Vương Cường sự vật vã và khát khao qua những con chữ bề ngoài có vẻ hiền lành. "Ta thèm hai chiếc gối lửa  cháy ấm rực trong phòng" "từng tế  bào ran dậy những bờ yêu" mới là Vương Cường.

Vật vã nhớ. Nhìn vào đâu cũng ra hình hài người mình yêu nói với cái gì cũng là nói với người mình yêu đó chính là tâm trạng kẻ đang u mê vì tình. Vương Cường như thế. Trong căn phòng lúc 3 giờ sáng khi chat một mình lúc rớt mạng đối diện với tiếng tích tắc đồng hồ đơn điệu nằm nghe gió thốc sân chùa...nỗi nhớ không hề xa rời Vương Cường một giây phút nào.

 " Đồng hồ vật vã đêm mảnh trăng ô tròn lại khuyết

điện thoại hết tiền hoang mang cách biệt

anh vụng về  rơi méo hư không

tiếng nấc ngọn đèn cố cháy

cố cháy lên phương ấy em chờ "

(Hy vọng)

"nhìn trời

Nhìn nắng

nhìn gió

nhớ Tiên

nhớ Tiên"


Nỗi nhớ của Vương Cường làm méo cả không gian biến thế giới thành ra  bất thường

"Chim hốt hoảng ném mình vô định

ngóng trông đêm ngây dại những sao gầy

vừng trăng hé nhìn khuyết tật

chập chờn đom đóm bay

 

Ngọn gió giật mình sổng chuồng hoang dại

rắc tro tàn bị thương

cây hoa sữa vô hồn thu hương lại thả

có giấc mơ đêm lại hoá ra ngày"

(Hà Nội ba giờ  sáng)

Nhớ tím cả bốn ngàn cây số nhớ đến mây bay cũng hoá ra người nhớ đến hoa cũng bắt nói lên lời nhớ đến thời gian không dám trôi. Nhớ hốt hoảng chỉ vì mạng rớt nhớ căng lên như sợi dây đàn nhớ bập bềnh giấc ngủ như phao nhớ  tàn ngọn lửa...Cái nhớ ấy phải hữu hình quên đi nhé những mối tình tâm linh. Và  thêm nữa những nỗi nhớ  vẩn vơ kiểu mượn mặt bằng làm thơ bao giờ cũng đèm đẹp hoa mỹ áp vào  ai cũng được. Thơ Vương Cường không thế anh dùng rất nhiều động từ mạnh diễn tả cái vật vã của mình: "Anh dắt vàng mây" "Anh dậm lên chân  mình" "Anh đốt lửa lòng mình rực cháy" "Hồ  Tây vò  mây" "Dây đàn đứt  âm thanh" "Phanh rít lên người nghiêng ngả xô mình " "Lá bàng rơi cuống quýt ngập vai người" "Gió cứ lồng lên muốn bế cả sân chùa" "Gió sục tìm uẩn khúc của tàn phai" "Ngọn gió giật mình sổng chuồng hoang dại"...

Cái vật vã nhớ của Vương Cường hướng đến một người anh khát khao.

Nàng thăm thẳm xa:

"mưa da  diết dệt lụa nhớ hồng hào bốn ngàn cây số"

(Thơ viết từ Xiêng Khoảng)

Nàng gần như hơi thở:

"Em ríu rít chạm vào da thịt

Khuôn mặt trăng ơi

Đâu còn nỗi nhớ

Đâu còn thời gian

Đâu còn cánh sóng

tất cả  tan vào tim

một khoảng lặng không lời"

(Xa)

Người khiến anh có những phút giây:

"Yêu đến hết sông gầy hồn loang đáy

Mây tấp chiều lòng trời rỗng bơ vơ"

Nàng là tận cùng đam mê:

"Hai cơn bão cùng đổ về một lúc

Đêm cân bằng trong thế giới nghiêng"

(Đêm)

"Anh đốt lửa lòng mình rực cháy

Em bình yên toả ánh Ngân Hà"

(Đêm)

"Anh đóng  gói một thùng môi đỏ ấy

đỏ lơ ngơ xoay đổ một chiều thu

đốt cháy hết cả ngàn ngày mưa móc

cả ngàn ngày rậm rạp giữa  đồng mơ".

(Gom gió)


Nhưng có thật không một hình hài như thế một tình yêu dữ dội như thế. Chắc cũng không có đâu. Nàng mang sự khát khao tình yêu của Vương Cường mà làm nên hình dáng vì thế có khi nàng là gió khi là mây khi là hương thơm thoảng đâu đó...là một tình yêu Vương Cường hướng đến trong cõi đời mà không bao giờ có được. Giống như tên tập thơ " Đám mây hình thiếu phụ" nhưng sẽ hoài công đi tìm bài thơ mang tên ấy. Cái khao khát vì thế càng thêm khát khao đến phập phồng giấy nóng ran chữ nghĩa. 

Tôi chỉ gặp Vương Cường một lần ngoài đời cũng chưa nói với nhau thủng câu chuyện. Bạn bè bảo rằng anh rất hiền lành và khi nói về thơ anh họ cũng phần nào cho là như thế. Sẽ khó chấp nhận nếu tôi nói Vương Cường thơ là người cuồng nhiệt sẵn sàng cháy hết cả trái tim. Thơ anh rất sex chứa đựng một kiểu yêu bất chấp tất cả rất dại dột và đàn ông. Cái sex  hiện diện trong rất nhiều bài thơ nhiều chữ nghĩa nhưng nó kín đáo có khi không hề có một chữ "yêu" hay một chữ "hôn". Nếu chính Vương Cường không tìm thấy chân dung của  anh trong bài viết này của tôi thì tôi xin đưa  ra  một  lời phản biện

 "Hoa nở ở bên bờ cỏ vắng

Nắng tươi xao xuyến quả hồng mơ

Suối khe chợt thức mùa thơm lặng

Hun hút thung sâu bóng ngập hồn

 

Bao năm nước chặn khung hồ chứa

Một phút dâng tràn cả  bến mơ

Thấp thoáng đâu đây miền hoang mạc

Mưa về cuống quýt cả đồi hoa

 

Áo xiêm mây gửi bên bờ  dậu

Trăng một mình trăng đến đẫy đà

Em nhỉ rồi ngày như chợt biến

Chỉ còn ngày ấy tháng 12

 

Cái ngày trăng mọc từ  hôm sớm

Gió tình hổn hển sững sờ ai

Nào ai đã biết khung trời rộng

Nếu không ngày ấy...tháng 12"

(Ngày ấy)
Bạo tay như thế  là  cùng

Trong 35 bài bài Giật mình nghe tiếng gió ở trang 42 trong 84 trang viết là một tình yêu rất đẹp. Vừa quá thực vừa hư ảo.

Xin đọc lại cả bài:

"Nghe mùi hương em thoảng trong giấc mơ

Anh giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya

căn phòng anh lặng im. Và gió

gío lồng lên muốn bế cả sân chùa

 

Anh lần ngược theo chiều gió thổi

Chân trời xa rặng núi cũng rất xa

trăng ngái ngủ kéo chăn mây khẽ trở

vì sao ơi anh như kẻ không nhà

 

Buồn cô đặc xếp hàng như tượng đá

Thu đã sang ngày mới cũng dần sang

tiếng tàu vọng xé đêm và lầm lũi

xa em anh đốm lửa nhỏ sắp tàn

 

Từ bữa biết mùi hương em anh nhớ gió

Gío chuyển anh thông điệp của nỗi buồn

Mai gió ạ nhớ chuyển dùm anh nhé

Anh đứng ngồi như một chú mèo hoang"

 Không biết vô tình hay cố ý bài thơ này nằm chính ở trung tâm tập thơ. Đẩy nỗi nhớ lên đỉnh điểm nửa đêm nhớ mùi hương em tỉnh giấc anh lồng lên đi tìm em để thổi bùng ngọn lửa cuộc đời anh khát khao quá mà xa xôi quá anh bị vò xé giữa những âu lo của thời gian đang lụi dần với cái vĩnh cửu của tình yêu anh hằng mong ước giữa kỷ niệm thơm mùi da thịt em với cái mong manh gió thổi đau đớn quá mà khao khát quá người si không thể thức không thể ngủ bồn chồn gào thét "muốn bế cả sân chùa". Tâm trạng ấy được diễn tả bằng 7 chữ "anh đứng ngồi như một chú mèo hoang".

Vương Cường rất tuyệt khi dùng từ nhiều câu thơ ngắn mà chứa  đựng nhiều ý nghĩ:

"Có đêm thấy bố tôi từ xa ngái trở  về

Tôi ngọng lưỡi chưa kịp nói những điều ấp ủ

thấy mẹ tôi đang ăn trầu bỗng nhiên nằm xuống".

Anh dùng nhiều cách ví von "cánh đồng mọc đầy tóc bạc" "nỗi nhớ mặc áo lụa Tân Châu" để diễn tả ngắn gọn nhất thông điệp của mình. Thơ Vương Cường cũng nhiều màu sắc "vàng mơ" "tím" "hồng lụa" ...vừa dữ dội vừa nhẹ nhàng. Và đặc biệt không bài thơ nào kết thúc trước khi qua bài khác. Tất cả đều có ba chấm cuối. Như một niềm khát khao kín đáo gửi vào thơ. Vương Cường cũng đã từng nói về dấu chấm dấu phẩy trong thơ Việt Nam. Anh coi nó đóng khung ý nghĩ mà  bản chất của thơ là tràn bởi vậy có lẽ đây là tập thơ đầu tiên của Việt Nam không có ngắt câu không một dấu chấm dấu phẩy...thú vị là nó không làm ai thấy thế là bất thường.

Tôi thích hình ảnh trong thơ anh khi nói về cái thời khắc đang nhuốm hoàng hôn một đời người bằng những hình ảnh rất thơ nhưng thật  đến mức đau lòng:

 " Cánh đồng mọc đầy tóc bạc"

Cảm giác một chiều dài dặc vì giận  hờn:

 " đồng hồ tên nô lệ què  mỏi mệt

Lén trông anh vừa chạy vừa  dừng"

  Tả nhan sắc người anh yêu:

"em mảnh dẻ lệch một trời vàng cúc"

Tôi xem lại tập thơ và không thuyết phục nổi mình là tôi đã nhầm: Vương Cường- Vật vã khát khao như một chú mèo hoang!

More...

ÔI ĐÁM CƯỚI

By Hoa Lục Bình

 

ÔI ĐÁM CƯỚI

Tưởng gần Tết mới là mùa cưới ai ngờ bây giờ ngày nào cũng nhận được thiệp và câu nói kèm: Được ngày tốt nên hai bên gia  đình...

Đám cưới nhiều kinh khủng nay thì của thanh niên cơ quan mai con bạn con bè mốt bà con bên chồng bữa kia bà con bên mình.

Cưới nhiều thế nhưng món ăn được cái...đồng nhất. Lúc nào cũng khai vị  bằng 10 chén súp cua sánh sánh có một cái trứng cút nổi bập bềnh rồi đến món gỏi chua chua cay cay gồm rau tiến vua thịt bò cà  rốt...rồi đến món gà quay hay vịt quay với bánh bao chiên hoặc xôi phồng rồi xôi  gấc với thịt gà hấp hành cuối cùng là món lẩu hải sản. À quên cuối cùng là món trái cây Trung Quốc bảo đảm không có chất bảo quản thì hư rồi.

More...

"XIN CẠCH ĐÀN ÔNG"

By Hoa Lục Bình

"XIN CẠCH ĐÀN ÔNG"
 

Gay gắt tẩy chay cái gì  xấu xa cái gì khiến mình bất bình đều gắn liền với nhận xét: đấy là  đàn ông.

Judyta bắt đầu nghĩ vậy từ khi chồng cô bỏ rơi cô để theo Jola - một người đàn bà khác mà anh đã làm cho mang thai. Jola bị cô nguyền rủa là kẻ xấu dã man răng vàng miệng bé  xíu già nua da nhăn nheo chân vòng kiềng không có vú bẩn tính mắt lợn. Cựu chồng thì bị đẩy cho cái tội răng vàng và làm cho người tình mang thai trong tủ lạnh.

Còn Judyta vấn đề của cô là hay ăn hút thuốc lá đọc sách trên giường không thích bị lột ra trong mùa đông giá lạnh có con gái thừa cân còn bố  mẹ rốn cắt sót...

More...

TIẾNG BẮC- TIẾNG NAM

By Hoa Lục Bình

 

TIẾNG BẮC- TIẾNG NAM

( Sưu  tầm)

Bắc bảo Kỳ Nam kêu Cọ (gọi là Kỳ Cọ)
Bắc gọi lọ Nam kêu chai
Bắc mang thai Nam có chửa
Nam xẻ nửa Bắc bổ đôi
Ôi ! Bắc quở Gầy Nam than Ốm
Bắc cáo Ốm Nam khai Bịnh
Bắc định đến muộn Nam liền la trễ
Nam mần Sơ Sơ Bắc nàm Nấy Nệ
Bắc lệ tuôn trào Nam chảy nước mắt
Nam bắc Vạc tre Bắc kê Lều chõng
Bắc nói trổng Thế Thôi Nam bâng quơ Vậy Đó

More...

KHÁM PHÁ CÙNG CÚC

By Hoa Lục Bình

KHÁM PHÁ CÙNG CÚC

Thứ Bảy Cúc  xuống và hẹn chiều đi tắm bùn. Nơi tắm bùn thật tuyệt đẹp như  trong chuyện thần thoại bao nhiêu là cây  xanh hoa cỏ và đẹp nhất là nhìn ra  biển. Có  đến 5  loại tắm hết  150.000/người. Sau đó 2 đứa đi cà phê ngồi nhìn xuống biển rất đẹp. Mình tính chờ trăng lên nhưng lại nhớ  ra  sáng  nay có người cho 2 con gà ( cặp nách đem từ Đức Linh xuống) nên phải về. Cúc nói Oanh đừng lo mình biết làm gà.

Về nhà  bắc nước sôi nàng  loay hoay  với con gà. Đến khi mình ra thấy Cúc  đứng chống nạnh đăm chiêu nhìn con gà. Phía  dưới sàn con gà  buồn bã nhìn Cúc cổ chảy máu  ròng ròng. Cúc thắc mắc: Sao nó cứ ngồi thế nhỉ. Mình bảo: Chứ nó  biết làm sao bây giờ sống thì  không xong rồi mà có chết được đâu. Chuyện làm sao cho có  thịt gà luộc hôm sau  rất vất vả và dài dòng thôi không nói nữa chỉ  biết rất vất vả và dài dòng. Oanh có trách nhiệm mua  trứng gà nắm cơm nắm rang  muối mè.

More...

MỘT THỂ LOẠI ÍT NGƯỜI VIẾT

By Hoa Lục Bình

MỘT THỂ  LOẠI  ÍT NGƯỜI VIẾT

          Buổi họp đầu tiên trong đời với tư cách một cán bộ Nhà nước tôi nghe  Giám đốc la làng vì thiếu Câu chuyện truyền thanh. Ông giao nhiệm vụ  các  phòng cử  phóng viên đi: Có  Câu chuyện truyền thanh  mới về.

Tò  mò  tôi  đọc thử  và viết thử. Từ đấy tôi thành Biên tập viên Câu chuyện truyền thanh và  giữ nhiệm vụ này 15 năm.

          Năm 1993 tôi đi học lớp Đạo diễn Phát thanh do thầy Vũ Hà thầy Nguyễn Đình Lương dạy tại  thành phố  Hồ Chí  Minh.

Những ngày học vô cùng vất vả vì không được nghỉ  ngơi. Cả ngày học viết  bài tối đóng Câu chuyện truyền thanh. Nhưng đấy là những kiến thức vô cùng quan trọng.

More...