LỜI CẦU XIN

By Hoa Lục Bình

 

LỜI CẦU XIN

Chùa nằm lưng chừng núi xa đường và nghèo nàn. Quanh quẩn chỉ vài nhà lân cận lên cúng ngày Một và Rằm.

Trụ trì khó đoán tuổi ni chừng 25. Ni bị cha dượng sàm sỡ mách mẹ thì bị mẹ cho ăn tát nên bỏ nhà đi. Chưa hết bụi trần nên ni hay tò mò nhìn người ta nghe người ta xem người ta làm gì khấn gì khi lên chùa. Phần lớn ni thấy người ta cầu tài cầu lộc cầu sức cầu thi cử... Có một người đàn ông cầu gì thì ni không biết. Chỉ nghe ông ấy mất vợ do sinh khó phải nuôi con một mình. Lần nào ông cũng nói đúng 10 chữ rành mạch lắm mà đoán không ra chỉ biết tiếng cuối cùng có dấu nặng.

Tám năm sau trụ trì viên tịch ni lên thay thay ni là 2 cô khác cũng chán đời hay chán người gì đó mà tu.

Trụ trì đi cầu siêu cho người đàn ông "10 chữ" chết do ngã từ giàn giáo xuống. Khi sửa soạn về nhìn thằng con trai chủ nhà đứng buồn bã bên cái bếp lạnh tanh trụ trì giật mình.

Trụ trì ngộ ra 10 chữ người đàn ông ấy khấn "Xin cho thằng bé ăn gì cũng không đau bụng"

More...

DANH TÍNH

By Hoa Lục Bình

 

DANH TÍNH

Mùa cưới. Thiên dự xong đám thứ nhất qua đám thứ hai đã ngà  ngà. Đến muộn phải ngồi một bàn toàn người lạ bù lại có một bé xinh cực.  Thiên tán lả lướt dù bị bọn bạn cô bé đá mắt mấy lần và nhắc cô bé là bồ của thần ghen tuông Ôtenlô.

Tàn cuộc Thiên xưng mình là Khoa- nhân viên máy tính P & N ở  71 Trần Hưng Đạo. Tên đứa bạn thân. He he

Trưa sau Khoa vừa ra khỏi cổng thì bị một thanh niên lạ mắt  chặn lại hỏi phải tên vậy làm ở chỗ vậy không. Khoa gật. Một cây gỗ  to  giáng thẳng vào đầu gã thanh niên chạy mất.

Giờ thì Khoa được đưa vào thể loại "Giữa trưa ra nhìn mặt trời cười".

Không "he he"

More...

HOA SỮA

By Hoa Lục Bình

 

HOA SỮA

Việt nói tao thấy khổ vì bị yêu quá cái gì cô ấy cũng can thiệp nay chuyện áo quần mai chuyện râu ria mốt chuyện giày dép...rồi chơi với ai nên nói câu gì đi làm ra sao...tóm lại độc lập tự do đi mất từ ngày nói anh yêu em.

Việt nói từ nay tao không được ăn cá khô nữa dù thèm đến "nhả tơ"  ra vì cô ấy nói có nhiều chất bảo quản.

Việt nói ngoài giờ làm tụi mày đừng nhắn tin cần gì thì  gọi cô ấy nghe tiếng báo tin nhắn là mặt mày căng thẳng y như  sắp đánh rắm chỗ đông người...

Việt nói...Việt nói...Việt nói...

Cả  phòng bảo tình trạng của mày giống cha Khiết bên Tổng hợp mày qua học hỏi đi nghe bảo bây giờ yêu nhạt hẳn khoẻ lắm.

Mấy ngày sau Việt cười như Liên Xô. Hỏi bí quyết thì nhún vai: "Tao hái nguyên một bị hoa sữa to đùng đem về nàng hỏi anh tặng em à tao nói mấy cha nhà mặt đường bảo hoa sữa hôi bỏ mẹ thoang thoảng thì được ngửi sát hôi nhức cả đầu cứ vào mùa là trèo lên hái hết 4/5 hoa bỏ vào gỉo rác nàng im lặng. Từ bấy không can thiệp chuyện nội bộ nữa. Sáng mai ai có cá khô ngon cho vài con nhé thèm chảy cả dãi ra rồi đây"

More...

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG TƯỞNG VỀ GOOGLE

By Hoa Lục Bình

 

Những điều không tưởng về Google

Hầu hết mọi người đều biết Google là gã khổng lồ trong lĩnh vực tìm kiếm và các dịch vụ trực tuyến. Tuy nhiên chỉ cần quan sát một vài con số thống kê biết nói người ta sẽ còn ngạc nhiên hơn rất nhiều trước những gì Google đang hoạt động và sở hữu.

Từ con số 25 triệu trang có mặt trên chỉ mục thống kê của Google ở thời điểm ra đời 1996 đến nay bộ máy tìm kiếm khổng lồ đã có trong tay 40 tỉ trang tốc độ tăng trưởng đạt 1.600 lần sau gần 15 năm.

* Với trên 1000 tỉ unique-URL (địa chỉ web duy nhất) Google đang sở hữu nếu nhập chúng lại với nhau con số này có thể trải ra 51 triệu km bằng 1/3 khoảng cách từ trái đất tới mặt trời!

Nếu tính trung bình cứ 20 triệu unique URL nằm trong một tờ A4 người ta có thể dùng số giấy này để trải khắp Bắc Mỹ với độ dày 5 tờ!

Nếu người ta muốn hiển thị tất cả các trang Google thống kê chỉ mục trên một màn hình thì cần phải có một chiếc màn hình siêu khổng lồ có khoảng cách giữa 2 góc là....6 triệu dặm xấp xỉ 241 lần chiều dài xích đạo.

Trên mạng Internet hiện có khoảng 100 ngàn tỉ chữ. Một người nhập liệu có tốc độ trung bình 40 từ/phút phải làm việc tới 4 75 triệu năm để hoàn thành!

Tổng dung lượng cho phép mà tất cả người dùng Gmail tập hợp lại có thể chứa được 1 74 tỉ đĩa CD xếp chồng lên sẽ cao khoảng 2.088 km cao hơn 236 lần so với mái nhà thế giới Everest.

Google hi vọng sẽ thống kê chỉ mục khoảng 100 petabyte (100 triệu tỉ byte) thông tin trong nay mai bằng với ½ dữ liệu mà con người đã in ra giấy từ trước đến nay trong lịch sử.

Có khoảng 1.5 tỉ bức ảnh trên Google. Để lưu lại chúng bạn cần tới 112 triệu đĩa floppy xếp chồng lên nhau cao tới 391 km.

Hiện có khoảng 1 8 tỉ người đang kết nối số trên mạng Internet bằng với tổng dân số toàn cầu những năm 20 thế kỉ trước. Dung lượng lưu trữ hiện nay trên toàn mạng Internet là 1 2 zettabyte tương ứng với dữ liệu mà tất cả mọi người trên thế giới nếu sử dụng Twitter phải cật lực thực hiện đăng tải liên tục trong hàng thế kỷ.

Nếu trung bình tốn một phút để tìm mỗi trang trên Google người ta phải cần tới 38.026 năm để xem hết chúng.

Cần tới 1.562.500 chiếc iPad loại có dung lượng lớn nhất để lưu trữ Google index. Tập hợp lại chúng ta sẽ có 1063 tấn iPad số này nối đuôi nhau có thể dải từ London tới thủ đô tráng lệ Paris. Chúng ta sẽ cần phải biến 1.2 triệu cây thành giấy để in đủ 24 petabytes dữ liệu mà Google xử lý hàng ngày. Trong một vài năm tới khả năng lưu trữ của Google sẽ chạm mốc 1 exabyte tương đương với khả năng trình chiếu 50.000 năm phim liên tục chất lượng DVD.

Doanh thu của Google vào khoảng 8.3 tỉ USD tương đương với tổng sản phẩm quốc nối GDP của Cayman Islands Greenland Dominica Maldieves Mông cổ và Barbodos cộng lại. Tuy nhiên lương cả năm của cả hai ông chủ đã sáng lập Google là Sergey Brin và Larry Page chỉ có 1 USD/người. Hiện mỗi người sở hữu khoảng 17.5 tỉ USD.

Trong số "tứ đại gia" Yahoo Apple Microsoft và Google hiện gã khổng lồ phần mềm Microsoft vẫn có số lượng nhân lực đông đảo nhất vào khoảng gần 100.000 người lợi nhuận từ hoạt động kinh doanh trên cả Google nhưng lại trả lương thấp nhất thua cả Yahoo.

Thịnh vượng một vài năm gần đây nhưng mức thu nhập của đội ngũ nhân lực ở Apple vẫn kém hơn so với các tài năng ở Google. Trung bình mỗi nhân viên Google có thu nhập khoảng 403.084 USD.

Từ khi về dưới trướng Google mỗi ngày Youtube tiêu tốn lượng băng thông bằng với lượng băng thông toàn mạng Internet sử dụng năm 2000. Trong khi đó trang dịch vụ đình đám này vẫn bị xem là thất bại khi mỗi ngày tiêu tốn 1 triệu USD để duy trì nhưng chỉ khoảng 14% video là có khả năng sinh lời trong tổng số 1 tỉ lượt xem video mỗi ngày.

Clip "Charlie Bit my Finger" hiện được xem nhiều nhất với hơn 205 triệu lượt. Tập hợp lại tổng số thời gian lượt xem có thể đổi thành 3 5 năm. Một thông tin thú vị là cứ mỗi phút người ta lại tải lên Youtube số video bằng 24 giờ xem nghĩa là phải mất 4 năm để xem hết số video tải lên Youtube trong 1 ngày.

Google còn quá nhiều điều thú vị để khám phá!

(Bài trên báo Tuổi Trẻ thấy hay và liên quan nhiều người nên đăng lại)

More...

THƠ TẶNG SINH NHẬT MÌNH

By Hoa Lục Bình

 

THƠ TẶNG SINH NHẬT MÌNH

 

Chẳng mong vài năm nữa cũng iu

Da mồi tóc bạc mắt ăn eo

Quên trước nhớ sau lùng bùng não

Mỏi dưới mệt trên ẩm âm người

 

Bạn bè dăm đứa ngồi xoa cháu

Vài tên vắn số bỏ cuộc chơi

Ta... còn thung thẩy Nam và Bắc

Chắc tại siêng siêng...hối lộ giời

 

Hối lộ cho giời đức vô duyên

Thảnh lòng đố kỵ tính đành hanh

Em gái Trương Phi cháu bà Hoạn

Quạu lên giời cũng xếp sau mình

 

Hối lộ cho giời chút ngu ngơ

Già chát già chua còn ngây ngô

Người khen cứ biết là khen thật

Kẻ chê chắc ai  ấy... chê vờ

 

 

Hối lộ cho giời tính hay cười

Tuổi Sửu cầm tinh con đừơi ươi

Lúc khóc chỉ có mình ta khóc

Mình mình lau nước mắt mình rơi

 

Thông thái chẳng đủ kiếm chữ tai

Văn vẻ cũng đành không giống ai

Bạn bè độ lượng xoa đầu phát
Cả tuần mây gió nhởn nhơ bay

 

Tài năng đức độ không trải được

Sanh sắm cho mình một cái tên

Thế mà cứ ước mai sau sẽ

Nhắc đến tên ôi có kẻ tung

 

50 năm nữa ta đành cũng

Chống gậy ra đường ngắm xe người

Bạn bè blog run tay gõ

Ta dường như cũng đã xế rồi.

 

Thôi còn phân nửa đường đời nữa

Can cớ nào không tiếp tục cười

Sinh nhật thay mặt ta tự chúc .

Bạn sức một trời vui...vui...vui

Bài thơ mới đưa lên  được nhà văn Phan Đình Minh bình. Chủ nhà mừng quá  mang về khoe. Các bác  thông cảm cho nhà cháu bữa nay nhé. 
 

Tới miền cát nắng

( Nhân đọc bài  Thơ tặng sinh nhật mình của Hoa Lục Bình)

Hoa Lục Bình cái tên gợi tôi năm tháng chìm nổi cuối những năm 70 thế kỷ trước từ vùng chiến sự CPC về nước nhà một lát rãi rề cảm giác thỏa mãn và sung sướng trong những bợ giáp ranh các tỉnh đồng bằng Nam bộ. Những bìa rừng bằng phẳng những cánh đồng ngút ngát câu hát về... bông điên điển kể về một loài hoa có thể nấu canh ăn được rồi kênh rạch lênh lang câu hò sông nước với những nhánh lục bình trôi và những đàn sáo kền kền xào xạc bay đi rồi lại tìm về đúng mùa xây tổ...

Hoa Lục Bình miền đông nắng gió cát trắng cồn cồn. Vào một ngày lang thang trên mạng tôi lạc lạc vào cái blog đầy cát gió gió và đằm. Và nhờ phép mầu một chiều tôi nhận được thùng sách gồm mấy chục quyển "Tin nhắn một chiều" của bốn cô gái tài giỏi mỗi người một nghề mỗi người một phương gặp nhau từ con chữ ảo nên bạn và họ đã khắc tên mình trong lòng bạn đọc từ những bài viết sắc sảo tinh tế và giầu nữ tính. Tôi yêu quý họ cả bốn người. Họ mang cái danh Thiền viện mấy lâu rồi. Đã có nhiều nhà văn tài danh nói và tốn nhiều thời gian viết về họ. Danh thơm Thiền viện không còn giới hạn trong lòng cư dân mạng khắp nơi mà đã thấm ngọt ngào tới hầu hết người đọc báo giấy xem báo hình khắp bốn bể... Ngày mai tới SN cô út Hoa Lục Bình tỏ tấm lòng khi khệ nệ nhận được sách yêu quý các chị và cơ may qua bạn bè giới thiệu tôi biết cầu quen được các thành viên quyến rũ của Thiền viện.

Cô út (*) Út em. HLB miền cát. Những bài viết như nói những truyện ngắn rất mạnh và sâu HLB thể hiện cảm giác mình như em đang trong ngập trời cồn phau tràn trắng. Trong suốt miền kỷ niệm xa. Thập thững chậm và hoang sơ. Sáng nay lại tìm vào tôi gặp bài thơ: THƠ TẶNG SINH NHẬT MÌNH. Tứ thơ lạ giai điệu còn mộc cái tựa mộc đến không còn mộc mạc hơn. Ngôn từ âm hưởng ấm trong giọng thơ kể miên man từ tứ từng câu thơ một hòa tan trong cảm xúc tôi và cuối cùng là cái điệp khúc mãn nguyện nhắn nhủ rất riêng bồi hồi tết.

Nói lại. Có một điều bí mật. Tôi hứa và từ trưa nay ngấu nghiến đọc Tin nhắn một chiều. Thiền viện hiện lên trong tôi rất đúng sự nghiệm nghĩ và mến quý. Với những Lá nghiêng Ông từ Tôi mang về cho con Cây ước nguyện trong vườn tượng... của Thanh Chung; với Theo gió bay đi Hoàng hôn đỏ Kẻ mạnh Bão không chỉ đến từ trời... Nguyễn Lâm Cúc; Đánh bắt xa bờ Hạt sạn trong bữa tiệc Mặt trời của mẹ... của Hoài Vân; và đặc biệt cô út với Tin nhắn một chiều Chiếc lá Nằm nghiêng bên đời   Tachiana là ai... Tôi đọc gấp gáp đọc ngấu nghiến mấy tiếng đồng hồ rồi xúc động hào hứng ngồi vào bàn viết mượn bài thơ Tặng sinh nhật mình của HLB làm giọt nước trào ly để có bài bình này.

Gọi là bình cũng được gọi là cảm xúc cũng được gọi phân tích cũng phải. Cho là gì cũng bằng lòng miễn thể hiện được cảm xúc mình trước những con chữ dung dị HLB. Có lẽ đây là bài thơ đầu tiên tôi "nói". Vẫn biết bình thơ là rất khó khó vì phải thể hiện bản lĩnh người đọc. Hiểu lề luật thơ. Nắm thấy hồn thơ. Dịch được ngữ nghĩa ngôn từ gọi là "thi ca" là một điều hạnh phúc cho độc giả cho tác giả. Chỉ cần thấu một phần mười ý nàng thơ của tác giả cũng ước lắm rồi. Thật đúng ngẫm là: rất công phu... bình thành công để ý thơ HLB nói riêng của Thiền viện nói chung bay lên mới là đai đẳng. Mượn lời huýnh của một đàn anh thơ.

"Chẳng mong vài năm nữa cũng iu"

Thời gian cứ đi không ai cản được. Không mong mỏi đợi chờ. Thời gian không của người. Đó là tựa đề một cái truyện ngắn hay của một nhà văn. Vài năm nữa tác giả sẽ nghỉ hưu. Cái sự nghỉ đây là tạm dừng công việc đang làm chuyển công việc khác. Chữ "hưu" được thay thế bằng "iu" thật tài tình và gợi. Nghĩ với nhiều trăn trở suy tư với sự tạm biệt bạn bè công sở công việc hằng ngày sao có thể tránh khỏi vân vô... cái cách dùng chữ này sao mà gợi mà khéo.

"Da mồi tóc bạc mắt ăn eo"

"ăn eo" lại một sự thay thế tài tình cái trực giác cụ thể "Nhăn nheo". Hưu đấy là cái sự nghỉ ngơi dưỡng bệnh. Thể hiện sức khỏe không còn để cống hiến theo quy định. Chỉ ba cụm từ HLB đã họa nên một con người cần dừng lại. Chỉ ba cụm từ cũng có thể thư pháp nên không gian cảm xúc HLB. Kể ra đã thành công thành công ít nhất là kiến tạo bởi ngôn ngữ hình tượng và từ vựng.

"Quên trước nhớ sau lùng bùng não

Mỏi dưới mệt trên ẩm âm người "

Hai câu thơ này bổ đề cho câu thơ trước. Như chốt chặn măng xông một hình tượng về một con người đã đi tới đoạn cuối của hành trình cống hiến.

"ẩm âm người" cũng là cách dùng từ tài tình của  HLB. Chỉ đọc mấy chữ này người già chắc chắn đã bị chinh phục vì sự tả chân chính xác đến định tính của HLB.

Bạn bè dăm đứa ngồi xoa cháu

Vài tên vắn số bỏ cuộc chơi

Ta... còn thung thẩy Nam và Bắc

Chắc tại siêng siêng...hối lộ trời

Khổ thơ này thật hay có thể nói là đã đạt đến độ chín về tính khái quát của từ."ngồi xoa cháu" sao không nói là "ru cháu". Chỉ còn sức để xoa cháu thôi tiếng ru đâu trong trẻo nữa mà ru. Có khi lại làm cháu tỉnh thêm. "Vắn số". Tịch số ngắn đoản mệnh. Người ta thường dùng những từ như vậy chứ trước nay chưa ai nói là "vắn số". Ngôn từ biểu đạt tính vu khoát hình tượng một cách tài tình.

Hai câu thơ sau của khổ thực sự đã tới độ về cách dùng ngôn ngữ hình tượng và sự khái tụ đa sự dồn nén trong các động từ thán từ "thung thẩy; siêng siêng". Nhẩn nha ngẫm ngợi nhé. Sao tác giả không dùng siêng năng; chăm chỉ; ... hà hà. Có lẽ chỉ có thể hỏi tác giả mới thấy hết được sự hợp lý của các luyện từ này. Mạo muội chỉ biết như thế là số 1.

Từ khổ 3 đến khổ 7 khổ nào cũng lấp lánh tính khái quát và khả năng dùng từ điêu luyện đa nghĩa dư ba...

"Hối lộ cho giời chút ngu ngơ

Già chát già chua còn ngây ngô

Người khen cứ biết là khen thật

Kẻ chê chắc ai  ấy... chê vờ"

Khổ thơ này thể hiện tác giả là con người thật thà dễ tin người. Những người như vậy thường thua thiệt. Đến người người khen là biết liền khen thật ai chê là nghĩ người ta chê vờ. Không giận hờn trách móc...

"Hối lộ cho giời tính hay cười

Tuổi Sửu cầm tinh con đười ươi

Lúc khóc chỉ có mình ta khóc

Mình mình lau nước mắt mình rơi"

Nghẹn lại khi đọc khổ thơ này Tuổi Sửu lại cầm tinh giống khỉ. Thế thì khổ là cái chắc rồi khổ vì cái sự dan díu lệch pha giữa tinh và mệnh. Và mãi mãi cầm chắc sự cô liêu (Xin hiểu rộng kích tấc ngữ nghĩa ở không gian ba chiều ấy). Câu thơ "Mình mình lau nước mắt mình rơi" câu thơ có 7 chữ mà có đến 3 chữ mình. Cái tài tình của tác giả là ba chữ mình lại đứng ở ba vị trí 3 ngôi  nhưng đều là chủ ngữ câu. Một câu 3 vị trí 3 chủ ngữ nhưng thành là một.
       Hè hè HLB ơi có một câu tôi không hiểu và không nắm được ý là câu 3 khổ 6 của bài. Rất mong HLB chỉ giáo!

Cứ như thế các khổ thơ sau tìm đến sự dễ chịu cho người đọc. Khổ nào cũng có những câu thơ hay. Cách dùng từ đa nghĩa hay và mượt.

Gập trang blog sau khi đọc bài thơ và xem một loạt ảnh nhìn  mát mắt của cô Út. Lòng tôi dào dạt niềm vui và sự quý trọng về những người đàn bà viết. Và tôi nghĩ một điều: Thế giới này sẽ như thế nào nếu phụ nữ không viết và trồng hoa. Tôi thèm có ngày sẽ về Bình Thuận nơi cát gió và nắng tràn cồn mà vẫn chắt ra giống thanh long mọng nước xuất khẩu tận bán cầu bên kia ấy. Nơi tôi sẽ gặp được những con người tình người nồng nàn như chưa có ở đâu./


 

Mọi năm sinh nhật cứ tự đến tự đi "em không mong đợi gì " và "em không hề hối tiếc". Nhưng nay là năm chẵn. Đang chẳng biết làm gì cho hữu ích thì một nhiếp ảnh gia bảo để em chụp cho chị ít tấm ảnh. May quá giúp nó kiếm tiền nuôi vợ mà mình thì nướng thời gian chứ để "nhàn cư vi bất thiện" thì ngại quá.

Nó cứ chụp nhoay nhoáy chụp xong rồi chọn rồi gửi file sang thấy nhiều nhiều hỏi bao nhiêu thì bảo ngại gì em chụp cho chị mà.

Đưa  lên một tấm bà Thanh khen xinh .được thể đưa nốt.

Ai thấy xấu thì thôi không thanh minh nữa.

Ai nói đẹp thì baó trước là tui không chịu trách nhiệm khi nhìn thấy tui ngoài đời đâu á.

Ai thán phục tài năng biến hoá khôn lường của tay thợ ảnh này thì có dịp ghé PT tui sẽ dẫn đi.

Xin mời xem hình và...đừng nghĩ ngợi gì nhé.




More...

ĐỒI CÁT TRINH NỮ

By Hoa Lục Bình

 

G iống như nhiều đứa trẻ khác ở Hoà Thắng Tèo cũng " vừa học vừa làm " ở khu vực bàu Trắng này. Tèo là cái tên gần như gọi chung cho tất cả các cậu trai dưới 10 tuổi ở vùng quê Bình Thuận.


Nếu bạn muốn nói chuyện mà chưa vinh hạnh biết qúy danh các cậu thì cứ " Tèo  ơi " là ắt có người thưa. Buổi sáng Tèo đi học chiều ra bàu Trắng để cho khách thuê ván trượt trên đồi cát Trinh Nữ. Các Tèo và Gái lớn Gái bé khác có thể cũng theo lịch này hoặc ngược lại. Thỉnh thoảng có vài Tèo vài Gái bỏ học luôn để " tăng ca tăng chuyến ".          

Hăng hái dẫn tôi vượt qua rừng dương để leo đồi cát Tèo chỉ tay xuống bàu:

-Bàu này có ma đó cô nhiều lắm có cả ma Tây.       

-Là sao?        

-Năm nào cũng có người bị bắt đi. Người ta nói bước chân xuống thì không sao đứng một chút là nó kéo mình xuống không gỡ ra được.      

-Nó là ai ?- Tôi hỏi.        

-Là ma đó.       

-Con thấy ma chưa ?

-Thấy mà con còn đi với cô ?- Tèo vặn lại tôi.         

Với Tèo bàu nước luôn chứa đựng rất nhiều bí ẩn. Chúng không tỉnh táo như tôi nên chúng sẽ để những bí ẩn đó theo mình một quãng trong cuộc đời khi tuổi thơ trôi qua dưới những ngọn gió quét cát rào rạo trên người. Câu chuyện của Tèo cũng hư hư thực thực phủ lên không gian bàu Trắng màu sắc huyền thoại rất khó quên.  
        

Đồi cát Trinh Nữ màu trắng tinh khiết mênh mông rộng và luôn mờ mờ ảo ảo chứ không sắc nét thực trong đời như đồi Hồng. Gió ở Bắc Bình rất mạnh khi nào nhìn lên những ngọn đồi cát cũng thấy nhoè đi vì gió đang biến những nét tĩnh của cát thành nét động. Nhìn ở góc nào đồi cát Trinh Nữ cũng phô diễn những đường cong diễm ảo những đường nằm nghiêng với vòng eo lượn xuống ma mị những đỉnh vươn lên mịn màng tròn căng những cánh tay nối buông thả nhẹ mềm mại theo thân thể...Tèo nói người dân ở đây thấy đồi cát giống như một cô gái nằm nghỉ nên gọi là Trinh Nữ. Chúng tôi mỉm cười đưa mắt cho nhau : " Tèo còn nhỏ quá chưa biết đấy thôi gọi là Trinh Nữ vì cô gái này nằm đấy hàng trăm năm nay bao nhiêu người đã ngắm đến mòn con mắt thấy hết mà có thấy gì đâu. Cho dù nhìn nàng trong tư thế nằm ngửa thì gió cũng tế nhị xoá dùm nàng đỉnh cao nhất". 
        

Là dân có " hoa chân " đi và đến đồi cát Trinh Nữ nhiều lần nhưng tôi chưa bao giờ leo hết những ngọn đồi cát giỏi lắm cũng chỉ chinh phục được ¼ còn lại thì bị nó chinh phục. Chuyến thành công nhất là một buổi sáng sớm chúng tôi leo lên một ngọn và đứng nhìn ra biển cả cho đến khi mặt trời quét những tia nắng đầu tiên lên đồi cát. Cũng vào ngày ấy tôi gặp Tú- một bác sĩ rất đẹp trai ở Mỹ về. Tú nói đã 3 lần về Việt Nam và cả 3 lần đều đến đồi cát Trinh Nữ 2 lần sau là dẫn bạn đến khoe cảnh quan Việt Nam. Khác với tôi Tú không thích gió nhiều quá: " Tôi sợ gió sẽ làm mất đồi cát này. Bình Thuận cũng phải tính toán đừng xây quanh đây những nhà cao tầng vì nó sẽ làm chuyển hướng gió ảnh hưởng đến việc tạo ra đồi cát". Đó là một nguy cơ dễ xảy ra vì tất cả các đồi cát ở Bình Thuận đều được gió tạo ra và nắn lại hình dáng qua mỗi một ngày. Nếu không phải là những ngọn gió ngang tàng của miền duyên hải này thì những đồi cát cũng khác. Người Bình Thuận không muốn thế.         

Ở đồi cát Trinh nữ người Việt thường ít hơn du khách nước ngoài. Họ đến đây bằng những chiếc xe mui trần màu xanh cứt ngựa. Chúng mạnh mẽ cũ kỹ và hấp dẫn như những chàng cao bồi. Xe dừng những du khách vọt xuống thoăn thoắt lao vào rừng dương và xuất hiện trên đồi cát với máy ảnh trên tay. Tôi chắc câu chuyện về một đồi cát hoang dã của Việt Nam sẽ được nhắc đi nhắc lại trên đất nước họ. Nhiều người cũng bỏ thời gian tập trượt cát. Có một điểm trượt cát đứng tim đó là trượt trên một dốc cao mà điểm xuống là bàu nước " có nhiều ma " như Tèo đã giới thiệu.  
       

Đồi cát Trinh Nữ không chỉ có bấy nhiêu vẻ đẹp mà nó còn được tô điểm bởi một tên tuổi khác mà tôi đã nhắc từ đầu bài đó là bàu Trắng. Bắc Bình là một huyện phía bắc Bình Thuận nơi cư ngụ lâu đời của người Chăm với rất nhiều đền tháp. Đây cũng là vùng cực kỳ khô hạn rộng như thảo nguyên với những  trảng cỏ và cây có gai . Đáng ngạc nhiên là từ bao đời không rõ ở đây có một bàu nước ngọt rộng đến 70 ha. Bàu Trắng là tên gọi chung nhưng trong đó có 2 bàu nước nối vào nhau bàu rộng và tròn được gọi là bàu Bà bàu dài được coi là bàu Ông. 2 bàu nối với nhau vừa cung cấp nước ngọt cho người dân vừa làm dịu không khí Bắc Bình. Trong kháng chiến đây là vùng ác liệt nhất của Bắc Bình khi đêm đêm những  chiến sĩ khu Lê dùng bao nilon lót vào ba lô đến bàu lấy nước. Không biết bao nhiêu người đã  nằm xuống cạnh nguồn nước ngọt này vì Mỹ- Ngụy đã bố trí lực lượng  canh giữ bàu rất gắt gao.  

Bây giờ bàu Trắng trở thành nơi cung cấp nước ngọt cho những rẫy đậu phộng dưa lấy hạt bắp ...của người dân. Bàu Trắng cùng với đồi cát Trinh Nữ cũng là điểm du lịch không thể bỏ qua nếu bạn muốn hiểu thêm và từ " tiểu sa mạc" hoặc kiểm tra lại sự dẻo dai của mình. Bàu Trắng sẽ tặng bạn một nụ cười trên môi khi vào mùa sen nở màu hồng sẽ rực lên trên nền nước xanh thẳm cạnh những bông hoa dại bé li ti đủ màu sắc và dưới đồi cát trắng tinh.         

Nhưng bạn đừng quên câu chuyện của Tèo là dưới bàu Trắng có ma đấy những con ma này mới hấp dẫn làm sao

More...

NHỮNG CON VẬT BÊN BỜ TUYỆT CHỦNG

By Hoa Lục Bình

 

NHỮNG CON VẬT BÊN BỜ TUYỆT CHỦNG

         Có những con vật rất đỗi thân quen bên cạnh ta đang có nguy cơ tuyệt chủng. Chí (chấy) là một con trong danh sách này

         Thưở nhỏ giống như những cô bé dưới 10 tuổi tôi - gầy nhẳng tóc lưa thưa kẹp bèn bẹt sau gáy đầy mồ hôi và bụi. Thêm nữa cái tội nằm chung chạ không bỏ được vì thế 1 đứa có chí cả bọn xúm vào chia phần.

            Mẹ tôi hay kêu tôi ra bậu cửa 1 tay cầm cuốn vở đã giở sang trang chưa viết chữ nào 1 tay cầm lược thưa lược bí. Kẹp tôi vào giữa mẹ đưa 1 nhát lược chí rơi  lộp bộp. Tôi ngọ ngoạy bị mẹ cú cho 1 cái muốn lủng đầu: " Chí nhiều như sung nó ăn hết lấy gì mà lớn hở con". Tàn cuộc trang vở thành bãi chiến trường với hàng chục xác chí lớn chí bé nhẹ bỗng chỉ chực bay đi cùng gió. Sau này trong một chương trình của VTV Chiếc nón kỳ diệu có hỏi câu: "Từ các bà mẹ hay dùng gọi con gái yêu của mình? Đáp án là "Con gái chấy rận". Câu này làm ấm lòng tôi bao nhiêu.

          Chí có nhiều loại. Bé tí gọi là chí mén. Chúng nhỉnh hơn đầu kim bợt bạt nằm sát da đầu nên khó phát hiện. Nhưng khi chúng no lập tức có một hạt bụi ngọc tươi rói xuất hiện trên làm da trẻ con trắng muốt thế là cuộc đời chí dừng lại. Con nào qua được thì gọi là chí. Bọn này nhanh như cướp nhìn thấy bên này đã lẩn sang bên kia chúng làm nên nhữngcuộc hành quân rạo rực khiến bọn trẻ gãi cành cạch cả ngày lẫn đêm. Các bà mẹ cứ việc nhằm chỗ gãi mà truy sát thể nào cũng thành công. Những bọn nhanh chân phát triển thành chí kềnh To đen trùi trũi bị bệnh béo phì hành hạ chí kềnh có vòng 2 quá cỡ vòng 1 và 3 rất khiếm tốn. Chí kềnh kỵ nhất lược dày vì 1 nhát có khi đưa hết cả một thế  hệ chúng ra đi. Nếu không bị phát hiện thì chỉ 1 thời  gian ngắn trên tóc của chúng tôi sẽ trắng những trứng là trứng. Trứng chí bé tí ti căng mẩy trong veo treo trên sợi tóc mảnh như tơ. Tuốt nhẹ chúng cũng rớt ra. nhưng  muốn đè cho chúng nổ để phát ra một tiếng kêu nhẹ nhàng thì phải tìm 1 mặt phẳng như ván bào mịn hay nền xi măng trơn nhẫy. Ở nông thôn chẳng mấy khi có điều kiện này vì  thế nhiều bà mẹ cho vào miệng cắn một cái  đốp. Du khách đi qua kinh ngạc chẳng biết trên đầu con  gái bà ta có gì ăn được mà lại ăn nhiều lần thế. Tôi cũng thử bỏ vào mồm 1 cái trứng nó lập tức biến mất. Lục lọi tìm kiếm hồi lâu chẳng ăn thua nên tôi đành nhổ ầm ĩ hy vọng nó đã ra. Hoá ra cắn  trứng chí cũng phải có nghệ thuật hoặc kinh nghiệm gì đó.Những cô bé "Con gái chấy rận" như tôi đã sống chung với chí biết bao lâu. Con tôi bây giờ 18 tuổi mà chưa thấy con chí bao giờ. Thiệt thòi chưa. Tôi nhắc lại hy vọng các bạn nhớ chúng ta đã từng quen một con vật tên là chí ( chấy ) bây giờ nó sắp bị tuyệt chủng. Các bạn đừng ghét nó. Trời sinh ra nó phải sống như thế nếu cho chọn lại chắc nó sẽ kêu lên: "Cho con khả năng  uống nước lã mà vẫn sống".

More...

TACHIANA LÀ AI?

By Hoa Lục Bình

 

Tháng này là sinh nhật mình. Mình sẽ làm một việc vui vui là gom các bài viết từ trang cũ sang. Có người đọc rồi có người chưa đọc. Thông cảm nhé. Đây là việc của...người già thôi. Mong mọi người quan tâm chia sẻ.

Có lẽ bắt đầu từ một truyện được TC thông báo là nhà văn Bùi Ngọc Tấn thích nhất tập bạn bè  mình nhiều đứa đồng ý thế bởi ghi lộn là truyện ngắn thực ra nó là thật...70%. Nó cũng mang lại cho mình một tí đất trên báo Thanh Niên ngày 1/8/2010

TACHIANA LÀ  AI?

Đêm khuya trong Ký túc xá có một tiếng đàn guitar nhè nhẹ buồn buồn ai nghe thì nghe không nghe thì thôi. Tiếng đàn làm giấc ngủ của tôi có một chút xao xuyến.Người ấy ngồi chơi đàn ở chiếc gế đá gãy 2 chân chiếc ghế dựa vào cây phượng già cây phượng lúc nào cũng chực đổ nhưng nó vẫn đứng đó lủng lẳng trên cành những chiếc vỏ ruột xe đạp sinh viên hỏng. Cây phượng trở thành hậu cảnh chiếc ghế là trung cảnh và người chơi đàn là ngôi sao sân khấu hào hoa lãng mạn nhất trong kí ức của tôi.
Tôi chờ ở cầu thang lúc 23h30. Chàng xuống. Quần jean áo thun nam tính xách cây đàn guitar thùng. Đi qua tôi vài bậc cầu thang chàng dừng lại quay nhìn và : " Chào Tachiana". Tôi mắt to eo nhỏ việc gì phải trả lời.
Những buổi trưa và chiều xếp hàng lấy cơm ở nhà ăn Ký túc xá. Tôi biết có chàng chàng biết có tôi không tiến xa hơn chẳng hiểu vì sao. Đôi lần chàng đứng xích ra nhường chỗ cho tôi và rất nhỏ: "  Chào Tachiana".
Ra trường tôi về Phan Thiết chàng về Mỹ Tho tôi biết chàng tên là Thông Nha sĩ.
25 năm sau đi qua Mỹ Tho. Không khó để tìm ra phòng khám của chàng. Tôi chờ hết người mới vào. Chàng đã cởi áo blu đang nhìn gì đó trong cuốn sổ:
- Xin mời ngồi
Tôi ngồi
-         Chị bị sao?
-         Tôi...đau răng
Chàng nhìn lên. Ngạc nhiên thích thú một nét cười thoáng qua. Chàng gấp sổ lại:
-         Răng đẹp tuyệt trần không đau gì hết nhưng phải uống thuốc để giữ mãi vẻ đẹp này
Tôi im lặng. Tôi nữ tính ngọt ngào có gia đình rồi. Vì sao phải tiến xa?
Tôi cầm đơn thuốc chàng đã bỏ trong bì thư đi ra . Chàng tiễn đến cửa xe taxi.
Xe chạy tôi mở đơn thuốc nhìn thấy : " ChàoTachiana"
Cái gì nhỉ? Một chuyện tình một hoài niệm một niềm vui nhặt được...Không biết. Và Tachiana là ai trong văn học Nga vậy trời.  

More...

CÁI TÁT

By Hoa Lục Bình

 

CÁI TÁT

Tàu dừng ở Nha Trang 15 phút Xinh nói với chồng xuống mua ít trái cây. Hiên cho Thuỷ- con gái mình- đi theo Xinh. Khoang còn lại hai người.

Dưỡng gằn gừ vừa hỏi vừa khẳng định:

-Con Thuỷ là con gái tôi.

Hiên thản nhiên:

- Đúng thế.

- Tôi sẽ nhận nó.

Hiên cười khẩy. Mười lăm năm trôi qua cô đã từng nghĩ đến cuộc gặp mặt nhưng không bao giờ ngờ nó lại diễn ra trên tàu bốn người chung một khoang nằm và sau chuyến đi cuối cùng tìm thầy chữa vô sinh thất bại của Dưỡng.  

Mười bảy năm trước hắn xách mảnh bằng đại học nông nghiệp đi nhận việc tại Trạm cung ứng vật tư cho đồng bào dân tộc của Bình Thuận. Trạm có ba người chủ yếu là ngồi nhìn mây nhìn núi vì hàng hoá không mấy khi đủ vì đường xa mà thường xuyên bị phá do lũ quét do lở đất. Như hắn Hiên và Hoa cũng trong tâm trạng chỉ làm tạm thời để xin đi nơi khác. Trước mùa mưa năm ấy Hoa được chuyển để lại hai người với những đợt áp thấp kéo dài.

Hiên có thai khi hắn đang có cơ hội về xuôi. Hắn tìm mọi cách giãy ra bằng được. Thuyết phục phá thai bảo Hiên về quê sinh chờ hắn từ chối nhận làm cha...Tất cả không khiến cô gái lỡ thì chấp nhận. Hắn bóng gió với đám hiếu kỳ của Sở về những chàng trai địa chất "thấy khỉ  cái cũng khen đẹp" hay đám buôn gỗ bỏ tiền ra mua tất thảy mọi thứ. Lần ấy cả hai về Sở họp tổng kết. Giờ giải lao lúc câu chuyện về "Khỉ  cái" đang cao trào mọi người bỗng im bặt. Hắn quay đầu lại Hiên đứng trước mặt hắn tái nhợt thở như người lên cơn hen. Hắn chưa kịp nói câu nào thì một cái tát cực mạnh giáng thẳng vào mặt. Hắn ngã chúi vào cạnh bàn để nước rách một đường thẳng bên tai máu ra dữ  dội. Người ta đưa hắn lên bệnh viện khâu 5 mũi. Khi về hắn biết Hiên cũng bị ngã động thai phải nằm tĩnh dưỡng 2 tháng chờ sinh. Hắn bỏ việc bỏ cái tỉnh Bình Thuận nghèo khó và dữ dội để đi tiếp vào miền trong.

- Mừng cho anh lấy được một người vợ giàu có và đảm đang thấy cô ấy lo cho anh mà nhớ lại những ngày tôi làm con ở cho anh.

- Cô còn nhớ những ngày ấy làm gì ai cũng còn trẻ  và...dại  dột- Hắn ấp úng.

-Dại dột. Cả anh nữa à?

-Đúng nếu không tôi đã nhận đứa con.

- Với anh mọi thứ đơn giản nhỉ? Không yêu thì bỏ không nuôi thì phá không phá được thì  sinh sinh ra rồi thì nhận.

-Như tôi đã nói khi ấy tôi rất dại. Tôi nhìn mẹ con cô chắc cũng nghèo khó lo cho nó đến nơi đến chốn tôi sẽ nhận lại nó.

-Dóc chó- Hiên ghé sát vào mặt Dưỡng- Anh dám không?

-Cô có cho tôi nhận không?

-Cho.

-Cô không đùa đấy chứ?

-Tôi chưa bao giờ muốn đùa với anh.

-Vậy cô... tính thế nào? Tôi chỉ...nhận con Thuỷ thôi.

-Tất nhiên. Tôi không định làm con anh.

-Tôi...sẽ trả tiền cô nuôi dưỡng.

-Không cần nó cũng là con tôi. Tôi rất hạnh phúc khi có nó những năm tháng qua.

-Cho tôi biết nhà cô tôi sẽ sắp xếp đến đón nó.

-Anh sẽ nói sao với vợ anh?

-Tôi...

-Con nuôi à? Nếu nhận con nuôi vợ anh sẽ đòi con trai.

-Tôi sẽ thuyết phục.

-Nếu vợ anh không đồng ý thì sao?

Dưỡng im lặng hắn tưởng Hiên sẽ chối rằng bé Thuỷ không phải con hắn vì thế bao nhiêu tâm trí hắn dồn vào việc chứng minh kể cả định doạ nói thẳng cho con Thuỷ biết. Nhưng việc Hiên nhận hắn là cha  con Thuỷ ngay lập tức khiến hắn lại rơivào một tình thế khác mà hắn chưa nghĩ ra cách thoát.

Hắn nhìn Hiên. mặt cô sắt lại hầu như chỉ còn da với xương rất khó coi. Cô vừa có cái giọng bình tĩnh đơn giản vừa có cái nhìn như sắp điên cuồng đập phá.

-Tôi đã quan sát vợ chồng anh từ hôm qua đến nay. Để  tôi nói anh nghe nhé. Anh lấy vợ chẳng có tài sản gì ngoài cái mác đại học và vẻ đàng hoàng giả tạo. Thứ tài sản đó đem đổi lấy một cơ ngơi nhất nhì Huyện và một tương lai còn tươi sáng. Vợ anh hãnh diện vì dân buôn bán nhỏ mà lấy được chồng làm Nhà nước nên chiều chuộng anh. Nhưng nếu cô ấy biết anh từng đòi giết con mình từng bán đứng con mình cho mấy tay buôn lậu hay địa chất từng chạy khỏi Bình Thuận mà đi vì nhục sau cái tát của tôi và từng không vô sinh...thì sẽ ra sao? Còn 4 giờ nữa tôi xuống tàu cho anh biết nhà hay không cũng không quan trọng anh không dám nhận con đâu chấp mười cái đầu anh.

Tàu hú còi inh ỏi Xinh và con Thuỷ hồ hởi lách vào khoang tàu trên tay đủ thứ trái cây. Xinh nói con Thuỷ vừa nhanh nhẹn vừa ngoan ngoãn. Hiên bảo cô dắt về mà nuôi tôi nuôi mười lăm năm chán nó lắm rồi. Xinh cười ha hả nói em trả thêm cho chị 10 cây vàng con gái thế này bằng nghìn con trai.

Những mái nhà cột điện con người...loang loáng lướt qua cái nhìn của Dưỡng. Bụng dưới hắn đau nhói từng cơn khiến hắn luôn phải nhăn mặt. Đầu óc hắn quay cuồng. Năm phút mười phút mười lăm phút...rồi sẽ đến cái hẹn 4 giờ ư? Hắn lom lom nhìn con Thuỷ. Cặp mắt nó đen lay láy cái khoé miệng hơi trễ xuống cặp lông đậm thô...giống hắn như tạc. Sao không ai nhận ra sự giống nhau ấy nhỉ mà liệu có ai nhận ra không nhỉ? Ánh mắt hắn vuốt ve mái tóc cánh tay đứa con. Chao ôi giá như hai người đàn bà kia biến mất hắn sẽ choàng tay ôm con bé vào lòng ôm mãi không bỏ ra nữa. Hắn là cha con bé mẹ nó  cũng đã thừa nhận hắn có quyền quá đi chứ. Cửa hàng tiền gửi trong ngân hàng...có là cái gì. Hắn sẽ nhận con.

Hắn mở miệng nhưng sao không có chút âm thanh nào thoát ra. Hình như nó len không nổi qua những bữa ăn ngon những tấm nệm ấm những chiếc ti vi màn hình phẳng tủ lạnh Sanyo. Hắn gào lên những ngọn núi âm u suốt tháng phủ mây xám xịt vọng lại lời hắn. Gương mặt Hiên vẫn rắn đanh xấu lạ và khiêu khích. Hắn chóng mặt hắn thấy buồn nôn Hai chữ "huyết thống" đen sì làm bằng bê tông cứ chực đổ  ập xuống mặt hắn. Trái tim hắn thiu thối thõng thượt nằm chết lủng lẳng trong khoang ngực hắn cố giục nó hực lên một phát nữa nhưng nó nằm im. Đến khi tàu chớm đất Ninh Thuận thì hắn sốt thật. Mặt đỏ như gà chọi thở hộc lên từng hơi hắn nằm im cho Xinh thay khăn trên trán và con Thuỷ vắt cam đứng xớ rớ bên cạnh.

Ga Mương Mán.

Nhà ga thông báo dừng 3 phút.

Xinh móc túi cho con bé 100 ngàn bảo để vào năm học mới mua đôi dép.

Mẹ con Hiên đã xếp hết hành lý chuẩn bị xuống tàu. Sau cánh cửa kia là vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy ruột thịt của mình nữa.

Hắn mở mắt ra ánh nắng cuối chiều chiếu vào mặt Phật làm bằng vàng y trên chiếc dây chuyền của Xinh làm hắn chói mắt.

Hiên dắt con bước qua ngạch cửa.

Tàu từ từ trôi đi Dưỡng hự lên một tiếng rồi nằm vật ra trên mặt hắn lạ thay từ từ hiện lên bàn tay 5 ngón biểu tượng của một cái tát cực mạnh.
 

(Truyện ngắn đầu tay của mình có sửa lại một tí. Nghe ra  mình dữ từ bé)



(TP

More...

BÀ ĐẸP

By Hoa Lục Bình

 

BÀ ĐẸP

Sau một tuần miệt mài dưới sự dìu dắt rất tận tình của Nhí thằng Tèo đã "tốt nghiệp". Từ nay nó làm chân lượm banh tối cho sân tennis Biển Vui.

Ngày đầu nó ra trước 30 phút vì sợ ở nhà ba nó sinh sự bắt đi mua  rượu lại hỏng hết việc

Sân còn vắng tanh có một bà đang ngồi đọc báo. Bà ấy là người đẹp nhất nó từng gặp trắng trẻo nhẹ nhàng và có vẻ sang trọng. Vì chưa biết tên nên nó tự đặt cho bà cái tên là bà Đẹp. Nó lại gần lễ phép chào hỏi rồi đề nghị bà ra sân để nó ném bóng cho tập. Nó ném rất...tâm lý. Vừa không gần quá để bà Đẹp thấy dễ mà nản vừa không xa quá khiến bà phải chạy mất sức lát nữa đánh thật. Có quả nó nghiêng người ném banh bay tà tà lưới bà Đẹp quật một phát...cháy sân bên kia. Bà cười tươi như hoa. Có quả nó tung bổng lên cao bà Đẹp vừa chạy vừa nhìn banh rồi vung vợt đập thẳng xuống banh chạm vạch sân bà nắm tay lại giật một cái y như vận động viên chuyên nghiệp.

Từ đó giữa Tèo và bà Đẹp có mối quan hệ thân thiết. Bà Đẹp cũng qúy nó có lần bà cho nó tờ 50.000 đ nó từ chối bà cười bảo được đấy nghèo mà tự trọng. Bù lại bà hay mang thức ăn cho nó khi thì bánh khi thì sữa khi thì trái cây. Có lần là cả một hộp bánh Trung Thu to bà vừa đưa vừa giơ ngón tay trắng trẻo lên bảo ăn ngay hôm nay nhé mai là hết hạn rồi ăn là ngộ độc chết đấy.

Thằng Tèo hiểu điều này rất rõ. Cách đây ba năm mẹ nó bị đau bụng tiêu chảy nhưng không đi bệnh viện. Đến khi phải cấp cứu thì đã  muộn. Từ đó nhà nó không để dành thức ăn nữa có bao nhiêu ăn hết bấy nhiêu.

Tối nào thằng Tèo ra sân cũng với một tâm trạng háo hức. Không chỉ vì nó đếm trước 10 ngàn đồng tiền lượm banh mà vì nó còn được gặp bà Đẹp. Những hôm bà không ra nó chả thiết nhặt banh cứ có ánh đèn ô tô là lại nhóng cổ nhìn.

Bà Đẹp cũng biết thằng Tèo qúy mình vì vậy bà hay dạy nó phải nghe lời ba phải học cho giỏi phải ngoan ngoãn không được tham lam...Những chuyện ấy xưa kia mẹ nó cũng nói nhưng toàn nói sau một trận đòn nên nó mải xoa đít không tiếp thu được.

Dần dần đối với thằng Tèo mọi sự phấn đấu đều vì bà Đẹp. Nó trở nên lễ phép hơn biết nhường cơm cho em biết đánh gió cho ba... Mỗi khi làm điều gì nó rất hay lẩm bẩm: "Thưa bà Đẹp con đang...".Nhưng quan trọng nhất là nó rất lo học. Buổi trưa nó quệt mồ hôi cho khỏi cay mắt mà học buổi tối nó đốt giẻ rách đuổi muỗi để học. Nó học vì một mục tiêu nhất định đạt cho được...

Hôm nay thằng Tèo mang cả sổ học bạ đến sân. Bà  Đẹp và hai bà  nữa đang ngồi ăn những trái nho đen sì. Nó đến gần bà Đẹp bảo ngồi ăn nho đi nhưng nó không dám. Nó nhìn bà rụt rè đến khi bà để ý nó nói : "Bác ơi cháu được nghỉ hè rồi". Bà Đẹp cười bảo tốt quá hè phải vui chơi và giúp gia đình đừng lêu lổng. Nó nói: "Cháu đứng thứ nhất lớp từ bé đến giờ năm nay mới nhất lớp.". Hai bà bạn tròn mắt nhìn nó bà  Đẹp bảo giỏi quá đi lượm banh suốt đêm mà vẫn học giỏi mai mốt chắc làm lãnh đạo. Nó im lặng một hồi tim nó đập như vỡ trong ngực người nó vã  mồ  hôi đất dưới chân sập sình như bùn nhão tiếng của nó run rẩy nhoè đi: "Bác ơi con...con...gọi bác là...má được không?".

Bà Đẹp quay hẳn người lại vài giây sau bà lại cười bảo được thôi ta chả có đứa con nào có chí như Tèo...Ngừng một lát bà bảo hai bà bạn là con mình toàn thứ có chí tiêu xài.

Tèo đi đến góc sân đổ thùng banh ra ngồi lựa. Nước mắt ầng ậng muốn chảy. Bình thường nó phải loại đi 5 6 trái banh trụi lông hay bẩn quá nhưng hôm nay nó thấy trái nào cũng mới toanh. Trái tim của nó vẫn lồng lên như cánh chim. Từ nay nó có mẹ một người mẹ xinh đẹp yêu thương nó hay dạy bảo nó. Một người mẹ tối nào nó cũng được gặp chứ không phải mẹ đẻ chỉ gặp trong bữa ăn cơm hay ăn đòn khi nó  phạm lỗi.

Lâu lâu Tèo nhìn ra phía mẹ Đẹp. Bà vẫn cười và vẫn ăn nho.

(Đầu tiên tôi định viết đùa thế nhưng cuối cùng lại ra thế này. Viết xong trái tim tôi như ai đeo đá)  

More...