Sign up
Tự giới thiệu
My picture!
Hoa Lục Bình
Lịch
« March 2010 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
liên kết cá nhân
lưu trữ
Xuất bản tin
Trạng thái của blog

ĐI RỪNG VỚI CBD

2009-07-07 @ 07:57 in truyện ngắn

 

ĐI RỪNG VỚI CBD

Năm giờ sáng ở rừng mây vẫn đang  chờn vờn lưng chừng nhà, những người của CBD đã đánh thức chúng tôi dậy để theo dấu vết bầy linh trưởng.

          Đồ đạc trên vai, bụng đói, leo một mạch không nghỉ khiến tôi gập người nôn thốc nôn tháo, nhìn lại đoàn CBD vẫn tươi tắn như thường mới hay nhà báo chưa chắc đã là đi nhiều. (Xem tiếp)

NHỤC HƠN CON ĐIẾM

2009-06-15 @ 14:51 in truyện ngắn

 

NHỤC HƠN CON ĐIẾM

          Hai chị em ngồi im lặng cả giờ. Mỹ bối rối vì lần đầu tiên thấy Sơn có mùi rượu mà cô lại không dám hỏi. Cô chờ mãi, chờ mãi cho đến khi Sơn hỏi cô nghĩ sao về Sơn.

          Nghĩ sao à, có gì đâu nhỉ. Sơn rất đẹp trai, trắng trẻo và thanh tú, Sơn 18 tuổi...

          Sơn buồn buồn nói em nhục hơn con điếm.

          Mỹ giật mình. Các cô gái cave dù có ăn mặc, để đầu tóc như mọi người thì vẫn bị những con mắt trong sạch của thiên hạ nhặt ra khỏi đám đông. Vì thế các cô thường ít dám đi chơi. Nhưng Mỹ tưởng Sơn không biết nghề của cô. Vậy chắc Sơn nói câu ấy là để an ủi cô, có ai nhục hơn một con điếm đâu.

- Cách đây 2 năm em làm ở cơ sở massage của tỉnh. Lão ấy đến vài lần rồi giở trò với em. Em không dám gay gắt mà chỉ gạt tay lão ra và không xoa bóp nữa. Lão ấy nói sao mà cuối cùng em phải thôi việc. Em đã đi một nơi nữa cũng bị lão theo, đây là nơi thứ 3 và có lẽ cũng là nơi cuối cùng. Chiều nay lão đến, bảo em nếu khó chịu thì làm một ly rượu. Cái cảm giác chiều nay ấy... buồn nôn lắm.

          Đó cũng là cảm giác thường trực của Mỹ. Những bộ mặt nhầy nhụa mồ hôi, những cái miệng mùi chuột chết, những bàn tay sù sì rách da rách thịt... Nhưng sao Sơn không thấy cô nhục bằng nó?

- Chị dù sao cũng thuận theo lẽ tự nhiên khi  phải chung đụng với đàn ông. Còn em... Em cũng biết em khó mà lấy vợ nhưng em cũng ham muốn con gái. Lão ấy cứ tự nhiên đến, không biết lúc nào để mà đề phòng, chỉ chọn mình em, bỏ ra 40.000 đ và em phải xoa bóp cho lão 1 giờ theo quy định 1 suất massage. Lão nằm đó, tận hưởng em, bóp em đau điếng. Em hết đường rồi, em có phải là điếm đâu mà hoàn lương.

Mỹ nghe lòng quắt lại, ừ đúng là nghề của cô vẫn còn có một con đường.

- Chị ạ, chiều nay em không khóc nữa nhưng em nấc hết cả suất massage. Những tiếng nấc ấy cứ dội vào lòng em, y như đè trái tim em trĩu xuống. Xuống đến gan, ruột non, ruột già... Khi em đi cầu trái tim em sẽ đi ra luôn. Mà cho dù nó không ra thì cũng thối lắm rồi.

Mỹ nhìn Sơn qua hàng nước mắt. Sơn làm sao đổi nghề được, làm sao thoát được gã đàn ông- đàn bà kiên nhẫn, tham lam và nhiều dục vọng ấy được. Nó chỉ là một đứa bé nghèo khiếm thị phải đi làm cho cơ sở massage Ánh Sáng.

CÁI TÔI LÀ CÁI GÌ?

2009-06-12 @ 09:23 in truyện ngắn

 

CÁI TÔI LÀ CÁI GÌ?

Cu Thịnh yêu cái Nhi. Cả hai nhà đều nghèo nên cuối cùng cu Thịnh về ở rể nhà cái Nhi, làm phận chó chui gầm chạn.

Nhà Nhi tuy có rộng hơn nhà Thịnh nhưng cũng 3 cặp vợ chồng cùng bố mẹ, ông bà và một đống cháu đứa thì mới biết bò, đứa lớp một, đứa đã biết nhìn xem trên ngực áo bạn gái có cái gì cao cao. Vì thế ban ngày mọi người toả đi làm, hít thở bụi đường, bụi máy xay gạo, bụi rê thóc... Ban đêm các cặp vợ chồng đều nín thở. Anh Thịnh nín thở mệt nhất vì vợ chồng anh trẻ nhất, lại có cái giường kê ở trung tâm "phòng ngủ" cả nhà. Giường cũ, không mấy  chắc chắn và không thèm giữ trật tự. Tuy nín thở, anh chị cũng có 3 đứa con.

Bác Thịnh được đi tập huấn một lớp ngắn hạn và về làm ở xã, chỉ là làm việc nhỏ thôi nhưng đó cũng là một bước đổi đời. Bác như trẻ hẳn ra, mặt mày hồng hào, nói cười mắt tít lại. Bà con trong thôn ai cũng bảo cứ tưởng phụ nữ mới hồi xuân ai dè nam giới hồi xuân nom cũng tình tứ phết.

       Từ đó, bác Thịnh hay đi họp trên xã, trên huyện, thậm chí có lần còn được đi báo cáo trên tỉnh. Mỗi lần đi về bác đều mua quà cho vợ, những  món quà khiến bác gái cứ vừa liếc trộm vừa bảo ghê chết.

Cụ Thịnh nay đã già, ngồi gối cao hơn tai. Cụ hay xem phim Hàn Quốc và cũng hay thở dài nhìn vợ.

Người viết bài này  dịch cái thở dài như sau: "Tội nghiệp bà Nhi, bà ấy chưa bao giờ biết cái tôi là gì. Mình cũng suýt không biết, may mà mấy cô ở khách sạn..."

CHÁN NHAU THÌ CƯỚI

2008-12-30 @ 16:50 in truyện ngắn

 

CHÁN NHAU THÌ  CƯỚI

Ngày nào Tú cũng ngắm tấm ảnh Lê lồng trong khung đặt trên bàn anh. Nhưng ngắm theo  kiểu "chậm dần đều", tức là hồi đầu phút nào cũng nhìn một cái, thậm chí nhe răng cười rất ngô nghê. Sau đó mỗi giờ nhìn một lần, rồi vài giờ. Hiện nay  là vài ngày.

 (Xem tiếp)

ĐÁNH MẤT MỘT ÔNG CHỒNG

2008-12-24 @ 09:29 in truyện ngắn

 

ĐÁNH MẤT MỘT ÔNG  CHỒNG

Ở cơ quan, nàng không có quyền bắt ai chờ đợi vì nàng ngồi nơi cuống phễu, từ đó mọi thứ mới ào ra.

Ở nhà, nàng không có quyền bắt ai chờ đợi. Chồng nàng cần những bữa ăn ngon, đẹp mắt, bổ dưỡng và quan trọng nhất là nóng sốt và luôn thay đổi để chuẩn bị cho những công việc đã tới và sắp tới. Con nàng cần được đi ngủ đúng giờ, mặc những bộ quần áo trang nhã mà không đắt tiền, sành điệu mà không đua đòi, nó cũng phải đứng thứ nhất trong lớp và giật một số giải thưởng trong học tập và sinh hoạt đoàn đội. Gia đình nàng và gia đình chồng nàng phải được chăm lo một cách ân cần, chia sẻ, không có  sự phân biệt dâu hay con gái... (Xem tiếp)

NẾU NHƯ CÓ BÙA YÊU…

2008-12-16 @ 08:44 in truyện ngắn

 

NẾU NHƯ CÓ BÙA YÊU...

Giang đi công tác miền núi về ào  vào phòng tôi:

-Trời ơi, chị biết em gặp chuyện gì không?

- Ma.

- Không đùa đâu, em gặp một gia đình...

-Ừ, lạ ha, đi mà gặp cả gia đình...

-Nhưng gia đình này rất lạ. Thằng chồng cỡ 30 tuổi, trắng trẻo, đẹp tra...tra...trai...ai...Y như thằng Toàn Phát thanh viên của mình ( Thế thì đẹp thật). Còn bà vợ thì già...à...à...xấu...ấu...ấu...cỡ chị ấy ( Cái gì, mày có khùng không). Ủa quên, cỡ tuổi chị. Trời ơi, thằng chồng cứ một điều em ơi, hai điều em ơi. Có 3 đứa con với nhau rồi. (Xem tiếp)

ANH YÊU VẺ LƠ ĐÃNG CỦA EM

2008-12-13 @ 07:33 in truyện ngắn

 

ANH YÊU VẺ LƠ ĐÃNG CỦA EM

Duy là nhà thơ, nhiều lần còn lên truyền hình, khác giới yêu anh mê mệt. Chưa chồng, đã bỏ chồng, còn chung sống với chồng... Giải thích vì sao họ yêu thì chịu nhưng cứ biết cả cuộc đời, từ khi mới trổ mã đến lúc ngoài 50 anh vẫn thường xuyên nằm trong tầm ngắm của mọi lứa tuổi phụ nữ.

Duy không rõ lắm về chữ Mối Tình Đầu. Với anh, ai cũng là mối tình đầu. Khi yêu thì như điên như cuồng, ở bên nhau  mà vẫn nhớ nhau. Xa một chút là phát hoảng loạn. Nhưng bao nhiêu  cuộc tình rồi cũng đi qua, khi thì vì cái này, khi thì vì cái kia, khi thì chẳng sao hết, tự nhiên hết yêu. Anh khổ vì phụ nữ cũng nhiều như phụ nữ khổ vì anh. Tất nhiên người khổ nhất là vợ anh- người biết chắc là không bao giờ mất danh phận làm vợ nhưng cũng chẳng bao giờ giữ nổi chữ ấy cho trọn vẹn. (Xem tiếp)