NHẬN DIỆN NGHÈO
NHẬN DIỆN NGHÈO
Xem xong chương trình truyền hình, bà Châu Kim Thúy nằm trằn trọc. Hình ảnh người phụ nữ gầy gò đeo lủng lẳng bên người bị nilon đựng dịch tiết ra từ cơ thể vì chưa có tiền phẫu thuật tiếp khiến bà cảm động. Nhiều thì khó chứ dăm bảy triệu ráng cũng được. Tờ mờ sáng hôm sau bà tìm đến địa chỉ nhà báo đưa. Cửa khép hờ mà không có ai trong nhà, đi hỏi loanh quanh một hồi bà được dẫn đến nơi người bệnh đang có mặt. Đẩy cửa vào, bà vô cùng sửng sốt khi thấy người mình định tài trợ đang ngồi trên tấm chiếu với vài người nữa...đánh bài ăn tiền.
Mặc dù được nài nỉ đưa tiền để họ tự lo bà Thúy vẫn cương quyết thuê xe đưa người bệnh đi, bà hiểu những đồng tiền chắt bóp của bà sẽ nhanh chóng được xoè ra trên từng ván bài.
Đó không phải là trường hợp duy nhất người có lòng hảo tâm bị mắc lỡm. (Xem tiếp)
ĂN CÁM
BÁT CÁM
Bà Lỷ có 4 đứa con tất cả. Đứa 26, đứa 25, đứa 18 và đứa 10 tuổi. Số con và số tuổi tương ứng với lần và khoảng cách ông Phiệt- chồng bà- về thăm nhà.
Sau giải phóng ông Phiệt không về quê mà lần lượt đưa từng đứa con vào Phan Thiết, người cuối cùng của gia đình đó là bà Lỷ.
Khi bà Lỷ đến, tôi mới sinh đứa con đầu lòng, khu tập thể đi làm hết nên bà chỉ qua nhà tôi chơi.
Bà lép kẹp, nhàu như miếng thịt nách, tóc tai xơ xác nhưng ẵm cháu rất khéo. Con tôi ọ ẹ là bà ngọng líu ngọng lô : " Bà xương, bà xương". Tôi ngạc nhiên nhiều điều về bà khi bà làm như cả cái xóm Lộc ngoài Thanh Hoá là nhà bà vậy, ai cũng thân thiết, khi bà ăn một miếng thịt heo và hỏi tôi cái gì mà ngon thế, rồi bà tần ngần : " Nghe tên thịt heo nhưng chưa ăn bao giờ"
Ông Phiệt ít khi về nhà. Người ta nói ông có bà Hai, bà Lỷ biết nên cũng ghen. Cái ghen của người hiền bao gồm nhắm nhẳng với chồng, lên nhà đối thủ đi loanh quanh hàng xóm ra chiều tôi là vợ ông Phiệt, gặp đối thủ đưa đề nghị...Tất cả chẳng ăn thua gì. Ông Phiệt cứ đi và bà cứ ra cửa ngồi nhìn ngược ngó xuôi y như nông dân mất hết ruộng.
Người miền Nam ít can thiệp chuyện nhà người khác nên bà Lỷ chỉ âm thầm đau khổ một mình. Thế nhưng có một buổi chiều nhà bà ầm ầm tiếng quát mắng, tiếng đập chén dĩa, ông Phiệt nhảy tót lên xe vừa đạp vừa chửi: " Tao không về nữa cho mẹ con mày ăn cám với nhau". Bà Chiêu -hàng xóm- thì thầm : " Bà Lỷ dọn cơm cho chồng, mâm cơm có đúng một bát cám, ông Phiệt tát bà túi bụi, đá mâm cơm và chửi : mày coi tao là heo à". Thiên hạ ngao ngán, gì thì gì chứ dọn cám cho chồng là quá hỗn.
Tôi tiết kiệm tiền, mua nhà đi khỏi khu tập thể lầy lội ấy nên lâu lâu mới gặp bà. Mấy năm sau biết bà ốm nặng khó qua khỏi tôi mới lên thăm. Bà Lỷ nằm dán trên giường, thẫn thờ nhìn qua ô cửa sổ bé tí có mắc miếng rèm cũ bằng thun xanh. Khi tôi chào ra về bà mới kéo tôi lại : " Chị Oanh ạ, tôi dọn bát cám năm ấy là vì tôi từng ăn cám, ăn nhiều lắm, khi ông ấy đi xa, có cám mà ăn đã mừng, cho ông ấy ăn để ông ấy biết. Những năm ấy tôi sung sướng nhất đấy, vì không biết ông ấy xấu thế. Nếu tôi chết, chị cúng tôi bát cám là được." Tôi hỏi ông Phiệt có biết bà từng ăn cám nhường cơm cho chồng khi ông về thăm không, bà nói ngày ấy không biết, bây giờ nói thì không tin.
Đám tang bà Lỷ có đầy đủ chồng con và hàng xóm. Ông Phiệt đứng cạnh quan tài ụt ịt hỉ mũi. Chăm sóc vợ không làm ông ốm đi, nom ông giờ cũng non bảy yến. (Yến = 10 kg. Đơn vị đo lường cổ)