NUÔI CÁ BIỂN LÀM CẢNH

By Hoa Lục Bình

 

NUÔI CÁ BIỂN LÀM CẢNH

Đoàn 4 Hải Quân tại Khánh Hoà đón chúng tôi y như thời chiến cứ đi một đoạn lại bàn giao cho một anh khác dẫn. Và hết 3km là tới nhà khách. Nhà khách nằm sát biển 3 tầng rất ít khách. Phòng tôi  có cửa sổ nhìn ra những lớp sóng bạc theo nhau vào bờ rất "loãng moạn". Nơi này rộng mênh mông toàn cây dại và đường đi. Tuy vậy những con đường đang bị cây dại thu hẹp lại và cứ như lâu lắm không có ai bước lên. Lái xe chọc cậu Phóng viên là lâu lâu  nên xuống đánh dấu không sẽ chả biết đường về.

More...

VĨNH LONG ƠI

By Hoa Lục Bình

 

VĨNH LONG ƠI

          Vĩnh Long có ba cái  nổi tiếng (theo tôi) đó là tên đẹp nhất cầu treo dài nhất và ...đài Truyền hình giàu nhất.

Khi tôi  chơi blog Vĩnh Long luôn gắn  với một cái tên cổ: Lâm Chiêu Đồng. Lúc đầu tôi tưởng đó là một ông già trên 70 mắt trong veo ngơ ngác ngồi nhìn mọi người nói và cười hiền lành. Bây giờ Lâm Chiêu Đồng là...xé dán những ước mơ.

More...

MÌNH THẬT HIẾU KỲ.

By Hoa Lục Bình

 

MÌNH  THẬT HIẾU KỲ.

Hoài Vân gọi điện mình hỏi về chưa ra ngoài Hà Nội gặp ai. HV nói gặp nhiều và cười : "Bọ Vinh ở ngoài dễ thương hơn trên blog". Mình bảo đúng thế. Bọ Vinh là mẫu người không nhiều lắm trên đời. Mình thấy trong cái nhiệt tình của bọ có chút bốc đồng trong cái thông minh có đôi phần láu cá trong cái tài hoa có lúc khó tưởng tượng được....Nhưng nếu mình mà khẳng định điều này thì nhiều người sẽ bảo mình sai nên đây cũng chỉ là ý kiến riêng. Và đừng ai tranh luận bởi tôi thích màu đen bảo thích sang màu trắng là khó lắm và anh cũng thế có cái màu hợp với mình. Nhưng mình quý bọ Vinh như bao người vẫn qúy bởi bọ tốt  hồn nhiên xấu hồn nhiên không ác ý không nham hiểm. Không biết nếu còn bọ Lập ở vnweblog thì ai hot hơn ai nhỉ?

More...

Titanic made in việt nam !!!

By Hoa Lục Bình

Chuyện kể rằng ban đầu đoàn làm phim Titanic định quay ở VN.

Đêm. Đại dương đen ngòm. Bầu trời đầy sao. Trên chòi cao người hoa tiêu của tàu Titanic chăm chú nhìn về phía trước. Bỗng anh hốt hoảng:

- Có một núi băng phía trước tàu khoảng 10 km.

Tin đó lập tức được gửi tới phòng hoa tiêu trưởng. Ông này bận dự lễ cắt băng khánh thành câu lạc bộ bida trên tàu. Nhận được tin ông lắc đầu:

- Phải mang ra phường xác nhận xem núi băng đó thuộc về ai thì tôi mới có hướng giải quyết.

Một bức điện cấp tốc được gửi về phường xin xác nhận ngay nhưng cô văn thư giữ con dấu lại nghỉ vì nhà có đám giỗ còn chủ tịch phường thì hiện đang đi nghỉ mát theo lời mời của Ban quản lý dự án giải phóng mặt bằng.

- Núi băng còn cách tàu 5 km - Hoa tiêu lại báo xuống.

Tin được chuyển ngay xuống thuyền phó. Ông ta vội vã triệu tập một cuộc hội thảo với chủ đề Băng trôi - Thực trạng và giải pháp. Giấy mời hội thảo đề 3AM nhưng 4AM vẫn chưa đủ số đại biểu vì chưa rõ là có tiền ăn sáng hay không đồng thời nhân viên cũng báo cáo lại là một số đại biểu đang mải chơi tú Strip nên không thèm nhận giấy mời. Cuối cùng thì buổi hội thảo cũng vẫn được tổ chức lúc 4.30AM sau khi Chủ tọa tuyên bố có tiệc đứng sau buổi họp. Các tham luận đều không đưa ra hướng cụ thể gì chỉ nhấn mạnh là cần phối hợp giải quyết nhịp nhàng và đây là trách nhiệm của tất cả các ban ngành. Cuối buổi Chủ tọa kết luận dõng dạc:

- Cuộc họp hôm nay chúng ta đã được nghe nhiều ý kiến phát biểu có giá trị cao về cả lý thuyết lẫn thực tế. Các ý kiến đã chỉ ra được tầm nguy hiểm của hiện tượng băng trôi và đưa ra một số giải pháp giải quyết. Các giải pháp tuy còn nhiều tính chất "trừu tượng" và đôi chỗ mâu thuẫn với nhau nhưng thật khó để có thể kết luận ý kiến nào đúng ý kiến nào sai. Đây chính là tiền đề để chúng tôi sẽ tiếp tục tổ chức một buổi Hội thảo nữa vào ngày này năm sau. Xin cám ơn quý vị và mời quý vị dùng tiệc. (Clap clap)

- Băng còn cách tàu 100m - hoa tiêu hét lên.

Tin này đến tai thuyền trưởng. Ông vội vã ra lệnh:

- Lái tàu lùi lại.

- Dạ báo cáo anh em chưa học lái tàu đi lùi ạ.

- Thế sao bảo có bằng lái tàu thủy???

- Dạ thú thiệt là bằng này em... "mua" ạ.

- Hả???... RẦM!!!

Sườn tàu va vào núi băng. Nước ào ào chảy vào các phòng.

Trên giường ngủ diễn viên nam do DiCaprio thủ vai thức dậy trước tiên. Anh lay những người xung quanh:

- Dậy mau lên nước ngập.

Mọi người ngái ngủ ngó xuống rồi càu nhàu:

- Mưa thì nước ngập có chi đâu.

- Nhưng mà ngập đến đầu gối rồi!

- Bực quá khu phố tôi ở mỗi khi mưa dù là mưa nhỏ mà đều ngập đến bụng cơ thế này nhằm nhò gì - Rồi họ ngủ tiếp.

Hốt hoảng DiCaprio rút điện thoại di động gọi cho diễn viên nữ Kate Winslet để báo tin. Trong máy vang lên một giọng ngọt ngào: "Thuê báo quí khách vừa gọi hiện đang ngoài vùng phủ sóng hoặc tắt máy xin vui lòng liên lạc lại sau. The number you ve called...".

Kêu trời vì thất vọng DiCapio chạy ào lên phòng người yêu kéo cô chạy lên bong.
Đôi tình nhân dìu nhau lên những bậc thang chật hẹp. Lúc này trong tàu đã nhốn nháo vô cùng.

Dòng người đang xô đẩy bỗng chựng lại.

- Kẹt xe.

DiCaprio cáu:

- Trong tàu thuỷ làm sau kẹt xe được?

Bà con giải thích:

- Được. Xe mấy ông thuỷ thủ nhập lậu giấu kỹ bây giờ nước ngập ai cũng lôi ra nên kẹt cứng rồi.

Đôi uyên ương lao tới chỗ để xuồng cấp cứu. Còn rất nhiều chỗ trống. Hai người định nhảy xuống xuồng thì một nhân viên chặn lại:

- Yêu cầu anh chị mua vé.

- Chúng tôi mua vé tàu rồi mà? - Winslet kêu to.

- Vé tàu khác vé xuồng khác - Anh nhân viên giải thích - Y như ở công viên vé vào cửa đâu kèm vé trò chơi!

DiCaprio đành thò tay vào túi rút ra tờ 100 USD. Người bán vé cầm lấy điện thoại vào đất liền hỏi tỉ giá chính thức. Cô trực tổng đài cho biết là 8 giờ sáng mới có giá mới còn nếu tính theo giá hôm qua thì DiCaprio bị thiệt 2 chục ngàn. Đang giằng co thì có một bà béo chạy lại đon đả:

- Anh giai để em đổi theo giá ngoài vừa nhanh vừa cao hơn.

Tính ra theo cái "giá ngoài" đó thì DiCaprio chỉ bị thiệt có 18 ngàn mà thôi.

Đúng lúc nguy cấp thì điện tắt phụt. Thiên hạ la rầm trời đất. Thuyền trưởng chạy tới quay điện thoại hỏi lý do. Suốt tiếng đồng hồ máy bên kia cứ bận liên tục cuối cùng thuyền trưởng phải cử thuyền phó xuống tận nơi thì được thông báo:

- Một con chuột chạy lụt mắc kẹt ở đường dây và đã bị nướng chín vàng khiến đường dây chập mạch. Phải tìm ngay một con mèo.

Lúc này mối nguy hiểm đã cận kề. Tàu Titanic kêu răng rắc như răng bà lão và gãy làm đôi. Tất cả tranh nhau xuống xuồng và tranh nhau phao cấp cứu. Lượng phao ít hơn lượng người nên đôi tình nhân chỉ được có một chiếc. Họ cứ nhường nhau nước mắt đầm đìa rất cảm động. Âm nhạc nổi lên tha thiết. Hơn một ngàn rưởi hành khách sắp chết đuối vì thiếu phao. Tàu sắp chìm sâu xuống đại dương. Bỗng nhiên thuyền trưởng vụt nhớ lại kỳ thi tốt nghiệp THPT của mình. Ông cởi chiếc phao trên thân đưa vào máy Photocopy nhanh chóng in ra hàng ngàn chiếc. Thế là hành khách ai cũng có đủ thậm chí một người được dăm bảy loại phao. Một điều lạ là trên các loại phao này lại ghi chi chít những công thức toán học các bài văn mẫu. Nhưng lúc nước sôi lửa bỏng thế này có phao là tốt rồi nên cũng không ai để ý mà đều ôm phao nhảy ào xuống biển.

Titanic chìm xuống. Tất cả mọi người đều nổi lên. Pháo bông bắn rực trời. Trên nền trời đêm hiện lên dòng chữ: Tỷ lệ "nổi" đạt 100%. Caprio và Winslet ôm nhau hôn thắm thiết!

( Hết phim) - Truyện sưu tầm trên mạng. Thư giãn đi các bạn

More...

MỘT NGÀY VUI VẺ

By Hoa Lục Bình

MỘT NGÀY VUI VẺ
 

Tôi và Cúc đi Bình Dương để tham dự một chương trình lớn của các đài miền Đông Nam bộ. Chương trình được tổ chức tại khu du lịch Đại Nam.

14h mọi người đến nơi. Sân khấu rất hoành tráng đã dựng xong. 2000chiếc ghế bọc nỉ cũng được xếp ngay ngắn.

15h trời đột ngột đổ mưa và mưa đến tối mới dứt. Cuộc Truyền hình trực tiếp ...phá sản.

More...

LỘC MỚI

By Hoa Lục Bình

LỘC MỚI
 

Năm nay mình có nhiều lộc mới ngay từ những ngày đầu tiên. Lộc thực sự theo nghĩa đen chứ không phải tiền bạc  gì. Đây là những thứ mình rất thích.

Bình thường người ta thấy hoa nở trên cành. Kiên cường như hoa mai cũng nở từ gốc là đã lạ và qúy rồi. Nhưng năm nay có một bạn mang tặng cây mai có bộ rễ khá lạ và nói thêm là nó sẽ nở hoa từ rễ. Mình cũng gật gù cám ơn nhưng không tin lắm. Ai ngờ vài ngày sau từ bộ rễ vừa khẳng khiu vừa sần sùi của nó nứt ra những nụ xanh xanh. Nụ hình ngòi viết sẽ cho ra những chiếc lá nụ hình tròn sẽ ra hoa.

More...

CON ĐÃ LỚN VÀ MÌNH ĐÃ GIÀ

By Hoa Lục Bình

 

CON ĐÃ LỚN  VÀ MÌNH ĐÃ GIÀ

Hôm nay con trai tròn Hai Mươi tuổi. Bọn trẻ bây giờ được chăm chút kỹ hơn và ăn uống đầy đủ hơn nên cao lớn hơn hẳn bố mẹ.  Mình vốn thuộc loại chân...lùn. Bố nó khá hơn nhưng vẫn thua con khi con mới 16 tuổi.

Có lẽ nó đã lớn lắm rồi. Mình cố thoát ra khỏi quan niệm của các bậc phụ huynh lúc nào cũng thấy con còn bé nhưng chưa thoát được. Vẫn cứ nghĩ nó  khờ lắm. Chỉ Cúc là nói  nó khôn và  lớn rồi. Nó cũng dễ dàng tâm sự với Cúc.

More...

TÔI 5 TUỔI

By Hoa Lục Bình

 

TÔI 5 TUỔI

Năm tuổi tôi lần đầu tiên nhìn thấy mặt của mình.

Hồi ấy nhà tôi ở Vĩnh Linh- Quảng Trị túi bom của cả nước. Nhà tôi là hai  cái hầm chữ A nối với nhau bằng một đường giao thông hào. Trong nhà không có giường mà chỉ là những cành phi lao trải chiếu chăn lên. Nhà không có tủ không có bàn không có gương soi. Tôi hoàn toàn không biết mặt mình cho đến khi lên 5 tuổi. Lần ấy thay vì cắt tóc cho con mẹ lại nhờ một ông  thợ. Ông ấy có cái gương đặt trước mặt. Tôi nhìn thấy mình với một cuộn tóc quấn trong kẹp ba lá và gài lại chính giữa đỉnh đầu ( Giờ này không ai gài tóc kiểu ấy nữa). Tôi rất muốn người ta cắt bằng cách xén ngang cái cuộn tóc ấy đi nhưng họ không làm thế vì họ biết cắt tóc. Tôi không có ý niệm về cái đẹp xung quanh người ta cũng không ai nói xấu đẹp nên tôi không biết từ này.

More...

NHỮNG NÀNG MỘT CON.

By Hoa Lục Bình

 

"Chả nhẽ thơ cũng có mùi? Nếu thơ có mùi thì thơ Mai Thìn đang dẫn người đọc vào mùi thơm quyến rũ của tình yêu da thịt trong khiết và mông lung"

 ( Nguyễn Trọng Tạo )

More...

TÌNH CA BIÊN GIỚI

By Hoa Lục Bình

  Cuối tháng 10 vừa qua tôi có dịp đi biên giới cùng đoàn làm phim Ký sự Biên phòng của VTV. Chuyến đi qua 2 tỉnh là Gia Lai và Kon Tum qua 2 nước Lào và CPC. Trong 1 tuần chúng tôi đã gặp và ghi lại câu chuyện về những người lính người dân ở những nơi này. Mời các bạn xem một số hình ảnh.

More...