NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ 6X

By Hoa Lục Bình

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ 6X

          Thế giới lổn nhổn người mê man số phận. Người giàu kẻ nghèo người hạnh phúc người cay đắng...Nhưng lúc này đây những đôi mắt đau đáu nhìn về phía trước vừa muốn nổi loạn vừa sợ hãi vừa long lanh vừa u uẩn vừa là cũ rích vừa mới toanh...là đôi mắt những người phụ nữ 6X.

More...

CHÀO THÁNG BA

By Hoa Lục Bình

THÁNG BA

Sấm động rền sàng chớm tháng Ba
Trời cao đất thấp ướt giao hoà.
Gà mơ cuối bãi xập xoe múa
Ếch cốm đầu bờ rưng rức ca
Có ả dừa non xoa vú mẩy
Làm anh cau ốm vuốt cu già
Nhắn ai còn giữa mùa nhung nhớ
Dâng hết huê tình cho tháng Ba!

alt

More...

THƠ TẶNG SINH NHẬT MÌNH

By Hoa Lục Bình

 

THƠ TẶNG SINH NHẬT MÌNH

 

Chẳng mong vài năm nữa cũng iu

Da mồi tóc bạc mắt ăn eo

Quên trước nhớ sau lùng bùng não

Mỏi dưới mệt trên ẩm âm người

 

Bạn bè dăm đứa ngồi xoa cháu

Vài tên vắn số bỏ cuộc chơi

Ta... còn thung thẩy Nam và Bắc

Chắc tại siêng siêng...hối lộ giời

 

Hối lộ cho giời đức vô duyên

Thảnh lòng đố kỵ tính đành hanh

Em gái Trương Phi cháu bà Hoạn

Quạu lên giời cũng xếp sau mình

 

Hối lộ cho giời chút ngu ngơ

Già chát già chua còn ngây ngô

Người khen cứ biết là khen thật

Kẻ chê chắc ai  ấy... chê vờ

 

 

Hối lộ cho giời tính hay cười

Tuổi Sửu cầm tinh con đừơi ươi

Lúc khóc chỉ có mình ta khóc

Mình mình lau nước mắt mình rơi

 

Thông thái chẳng đủ kiếm chữ tai

Văn vẻ cũng đành không giống ai

Bạn bè độ lượng xoa đầu phát
Cả tuần mây gió nhởn nhơ bay

 

Tài năng đức độ không trải được

Sanh sắm cho mình một cái tên

Thế mà cứ ước mai sau sẽ

Nhắc đến tên ôi có kẻ tung

 

50 năm nữa ta đành cũng

Chống gậy ra đường ngắm xe người

Bạn bè blog run tay gõ

Ta dường như cũng đã xế rồi.

 

Thôi còn phân nửa đường đời nữa

Can cớ nào không tiếp tục cười

Sinh nhật thay mặt ta tự chúc .

Bạn sức một trời vui...vui...vui

Bài thơ mới đưa lên  được nhà văn Phan Đình Minh bình. Chủ nhà mừng quá  mang về khoe. Các bác  thông cảm cho nhà cháu bữa nay nhé. 
 

Tới miền cát nắng

( Nhân đọc bài  Thơ tặng sinh nhật mình của Hoa Lục Bình)

Hoa Lục Bình cái tên gợi tôi năm tháng chìm nổi cuối những năm 70 thế kỷ trước từ vùng chiến sự CPC về nước nhà một lát rãi rề cảm giác thỏa mãn và sung sướng trong những bợ giáp ranh các tỉnh đồng bằng Nam bộ. Những bìa rừng bằng phẳng những cánh đồng ngút ngát câu hát về... bông điên điển kể về một loài hoa có thể nấu canh ăn được rồi kênh rạch lênh lang câu hò sông nước với những nhánh lục bình trôi và những đàn sáo kền kền xào xạc bay đi rồi lại tìm về đúng mùa xây tổ...

Hoa Lục Bình miền đông nắng gió cát trắng cồn cồn. Vào một ngày lang thang trên mạng tôi lạc lạc vào cái blog đầy cát gió gió và đằm. Và nhờ phép mầu một chiều tôi nhận được thùng sách gồm mấy chục quyển "Tin nhắn một chiều" của bốn cô gái tài giỏi mỗi người một nghề mỗi người một phương gặp nhau từ con chữ ảo nên bạn và họ đã khắc tên mình trong lòng bạn đọc từ những bài viết sắc sảo tinh tế và giầu nữ tính. Tôi yêu quý họ cả bốn người. Họ mang cái danh Thiền viện mấy lâu rồi. Đã có nhiều nhà văn tài danh nói và tốn nhiều thời gian viết về họ. Danh thơm Thiền viện không còn giới hạn trong lòng cư dân mạng khắp nơi mà đã thấm ngọt ngào tới hầu hết người đọc báo giấy xem báo hình khắp bốn bể... Ngày mai tới SN cô út Hoa Lục Bình tỏ tấm lòng khi khệ nệ nhận được sách yêu quý các chị và cơ may qua bạn bè giới thiệu tôi biết cầu quen được các thành viên quyến rũ của Thiền viện.

Cô út (*) Út em. HLB miền cát. Những bài viết như nói những truyện ngắn rất mạnh và sâu HLB thể hiện cảm giác mình như em đang trong ngập trời cồn phau tràn trắng. Trong suốt miền kỷ niệm xa. Thập thững chậm và hoang sơ. Sáng nay lại tìm vào tôi gặp bài thơ: THƠ TẶNG SINH NHẬT MÌNH. Tứ thơ lạ giai điệu còn mộc cái tựa mộc đến không còn mộc mạc hơn. Ngôn từ âm hưởng ấm trong giọng thơ kể miên man từ tứ từng câu thơ một hòa tan trong cảm xúc tôi và cuối cùng là cái điệp khúc mãn nguyện nhắn nhủ rất riêng bồi hồi tết.

Nói lại. Có một điều bí mật. Tôi hứa và từ trưa nay ngấu nghiến đọc Tin nhắn một chiều. Thiền viện hiện lên trong tôi rất đúng sự nghiệm nghĩ và mến quý. Với những Lá nghiêng Ông từ Tôi mang về cho con Cây ước nguyện trong vườn tượng... của Thanh Chung; với Theo gió bay đi Hoàng hôn đỏ Kẻ mạnh Bão không chỉ đến từ trời... Nguyễn Lâm Cúc; Đánh bắt xa bờ Hạt sạn trong bữa tiệc Mặt trời của mẹ... của Hoài Vân; và đặc biệt cô út với Tin nhắn một chiều Chiếc lá Nằm nghiêng bên đời   Tachiana là ai... Tôi đọc gấp gáp đọc ngấu nghiến mấy tiếng đồng hồ rồi xúc động hào hứng ngồi vào bàn viết mượn bài thơ Tặng sinh nhật mình của HLB làm giọt nước trào ly để có bài bình này.

Gọi là bình cũng được gọi là cảm xúc cũng được gọi phân tích cũng phải. Cho là gì cũng bằng lòng miễn thể hiện được cảm xúc mình trước những con chữ dung dị HLB. Có lẽ đây là bài thơ đầu tiên tôi "nói". Vẫn biết bình thơ là rất khó khó vì phải thể hiện bản lĩnh người đọc. Hiểu lề luật thơ. Nắm thấy hồn thơ. Dịch được ngữ nghĩa ngôn từ gọi là "thi ca" là một điều hạnh phúc cho độc giả cho tác giả. Chỉ cần thấu một phần mười ý nàng thơ của tác giả cũng ước lắm rồi. Thật đúng ngẫm là: rất công phu... bình thành công để ý thơ HLB nói riêng của Thiền viện nói chung bay lên mới là đai đẳng. Mượn lời huýnh của một đàn anh thơ.

"Chẳng mong vài năm nữa cũng iu"

Thời gian cứ đi không ai cản được. Không mong mỏi đợi chờ. Thời gian không của người. Đó là tựa đề một cái truyện ngắn hay của một nhà văn. Vài năm nữa tác giả sẽ nghỉ hưu. Cái sự nghỉ đây là tạm dừng công việc đang làm chuyển công việc khác. Chữ "hưu" được thay thế bằng "iu" thật tài tình và gợi. Nghĩ với nhiều trăn trở suy tư với sự tạm biệt bạn bè công sở công việc hằng ngày sao có thể tránh khỏi vân vô... cái cách dùng chữ này sao mà gợi mà khéo.

"Da mồi tóc bạc mắt ăn eo"

"ăn eo" lại một sự thay thế tài tình cái trực giác cụ thể "Nhăn nheo". Hưu đấy là cái sự nghỉ ngơi dưỡng bệnh. Thể hiện sức khỏe không còn để cống hiến theo quy định. Chỉ ba cụm từ HLB đã họa nên một con người cần dừng lại. Chỉ ba cụm từ cũng có thể thư pháp nên không gian cảm xúc HLB. Kể ra đã thành công thành công ít nhất là kiến tạo bởi ngôn ngữ hình tượng và từ vựng.

"Quên trước nhớ sau lùng bùng não

Mỏi dưới mệt trên ẩm âm người "

Hai câu thơ này bổ đề cho câu thơ trước. Như chốt chặn măng xông một hình tượng về một con người đã đi tới đoạn cuối của hành trình cống hiến.

"ẩm âm người" cũng là cách dùng từ tài tình của  HLB. Chỉ đọc mấy chữ này người già chắc chắn đã bị chinh phục vì sự tả chân chính xác đến định tính của HLB.

Bạn bè dăm đứa ngồi xoa cháu

Vài tên vắn số bỏ cuộc chơi

Ta... còn thung thẩy Nam và Bắc

Chắc tại siêng siêng...hối lộ trời

Khổ thơ này thật hay có thể nói là đã đạt đến độ chín về tính khái quát của từ."ngồi xoa cháu" sao không nói là "ru cháu". Chỉ còn sức để xoa cháu thôi tiếng ru đâu trong trẻo nữa mà ru. Có khi lại làm cháu tỉnh thêm. "Vắn số". Tịch số ngắn đoản mệnh. Người ta thường dùng những từ như vậy chứ trước nay chưa ai nói là "vắn số". Ngôn từ biểu đạt tính vu khoát hình tượng một cách tài tình.

Hai câu thơ sau của khổ thực sự đã tới độ về cách dùng ngôn ngữ hình tượng và sự khái tụ đa sự dồn nén trong các động từ thán từ "thung thẩy; siêng siêng". Nhẩn nha ngẫm ngợi nhé. Sao tác giả không dùng siêng năng; chăm chỉ; ... hà hà. Có lẽ chỉ có thể hỏi tác giả mới thấy hết được sự hợp lý của các luyện từ này. Mạo muội chỉ biết như thế là số 1.

Từ khổ 3 đến khổ 7 khổ nào cũng lấp lánh tính khái quát và khả năng dùng từ điêu luyện đa nghĩa dư ba...

"Hối lộ cho giời chút ngu ngơ

Già chát già chua còn ngây ngô

Người khen cứ biết là khen thật

Kẻ chê chắc ai  ấy... chê vờ"

Khổ thơ này thể hiện tác giả là con người thật thà dễ tin người. Những người như vậy thường thua thiệt. Đến người người khen là biết liền khen thật ai chê là nghĩ người ta chê vờ. Không giận hờn trách móc...

"Hối lộ cho giời tính hay cười

Tuổi Sửu cầm tinh con đười ươi

Lúc khóc chỉ có mình ta khóc

Mình mình lau nước mắt mình rơi"

Nghẹn lại khi đọc khổ thơ này Tuổi Sửu lại cầm tinh giống khỉ. Thế thì khổ là cái chắc rồi khổ vì cái sự dan díu lệch pha giữa tinh và mệnh. Và mãi mãi cầm chắc sự cô liêu (Xin hiểu rộng kích tấc ngữ nghĩa ở không gian ba chiều ấy). Câu thơ "Mình mình lau nước mắt mình rơi" câu thơ có 7 chữ mà có đến 3 chữ mình. Cái tài tình của tác giả là ba chữ mình lại đứng ở ba vị trí 3 ngôi  nhưng đều là chủ ngữ câu. Một câu 3 vị trí 3 chủ ngữ nhưng thành là một.
       Hè hè HLB ơi có một câu tôi không hiểu và không nắm được ý là câu 3 khổ 6 của bài. Rất mong HLB chỉ giáo!

Cứ như thế các khổ thơ sau tìm đến sự dễ chịu cho người đọc. Khổ nào cũng có những câu thơ hay. Cách dùng từ đa nghĩa hay và mượt.

Gập trang blog sau khi đọc bài thơ và xem một loạt ảnh nhìn  mát mắt của cô Út. Lòng tôi dào dạt niềm vui và sự quý trọng về những người đàn bà viết. Và tôi nghĩ một điều: Thế giới này sẽ như thế nào nếu phụ nữ không viết và trồng hoa. Tôi thèm có ngày sẽ về Bình Thuận nơi cát gió và nắng tràn cồn mà vẫn chắt ra giống thanh long mọng nước xuất khẩu tận bán cầu bên kia ấy. Nơi tôi sẽ gặp được những con người tình người nồng nàn như chưa có ở đâu./


 

Mọi năm sinh nhật cứ tự đến tự đi "em không mong đợi gì " và "em không hề hối tiếc". Nhưng nay là năm chẵn. Đang chẳng biết làm gì cho hữu ích thì một nhiếp ảnh gia bảo để em chụp cho chị ít tấm ảnh. May quá giúp nó kiếm tiền nuôi vợ mà mình thì nướng thời gian chứ để "nhàn cư vi bất thiện" thì ngại quá.

Nó cứ chụp nhoay nhoáy chụp xong rồi chọn rồi gửi file sang thấy nhiều nhiều hỏi bao nhiêu thì bảo ngại gì em chụp cho chị mà.

Đưa  lên một tấm bà Thanh khen xinh .được thể đưa nốt.

Ai thấy xấu thì thôi không thanh minh nữa.

Ai nói đẹp thì baó trước là tui không chịu trách nhiệm khi nhìn thấy tui ngoài đời đâu á.

Ai thán phục tài năng biến hoá khôn lường của tay thợ ảnh này thì có dịp ghé PT tui sẽ dẫn đi.

Xin mời xem hình và...đừng nghĩ ngợi gì nhé.




More...

VƯƠNG CƯỜNG- VẬT VÃ VÀ KHÁT KHAO

By Hoa Lục Bình

VƯƠNG CƯỜNG- VẬT VÃ VÀ KHÁT KHAO

Tôi gấp tập thơ Đám mây hình thiếu phụ của Vương Cường lại lần nào trong đầu cũng còn lại hai chữ : "Mèo hoang".

"Anh đứng ngồi như một chú mèo hoang..." (Giật mình nghe tiếng gió). Hình ảnh rất cũ nhưng vì sao tôi lại cảm nhận đấy mới là Vương Cường. Không biết. Tôi chỉ nhìn thấy đúng thế thôi. Và như vậy tôi theo hình ảnh con vật thức đêm gào lên những tiếng động tình trong hoang vắng để nhìn Vương Cường.

Vương Cường cô đơn ư khi anh đối mặt với đêm với đồng hồ với mây với gió mà không có ai hiện hữu. Không đâu. Chưa từng cô đơn một giây phút nào. Cô đơn chỉ là cái góc ẩn của người thơ. Anh yêu say đắm mãnh liệt hết mình trong tất cả khoảng thời gian anh có. Người ấy có thật nhưng tôi nghĩ người ấy rất nhiều khuyết điểm. Anh da diết với nàng nhưng trái tim người thơ lãng bãng bay lên để anh đi tìm những điều nàng còn thiếu đem về  trang sức cho nàng.

Tôi đọc thấy trong Vương Cường sự vật vã và khát khao qua những con chữ bề ngoài có vẻ hiền lành. "Ta thèm hai chiếc gối lửa  cháy ấm rực trong phòng" "từng tế  bào ran dậy những bờ yêu" mới là Vương Cường.

Vật vã nhớ. Nhìn vào đâu cũng ra hình hài người mình yêu nói với cái gì cũng là nói với người mình yêu đó chính là tâm trạng kẻ đang u mê vì tình. Vương Cường như thế. Trong căn phòng lúc 3 giờ sáng khi chat một mình lúc rớt mạng đối diện với tiếng tích tắc đồng hồ đơn điệu nằm nghe gió thốc sân chùa...nỗi nhớ không hề xa rời Vương Cường một giây phút nào.

 " Đồng hồ vật vã đêm mảnh trăng ô tròn lại khuyết

điện thoại hết tiền hoang mang cách biệt

anh vụng về  rơi méo hư không

tiếng nấc ngọn đèn cố cháy

cố cháy lên phương ấy em chờ "

(Hy vọng)

"nhìn trời

Nhìn nắng

nhìn gió

nhớ Tiên

nhớ Tiên"


Nỗi nhớ của Vương Cường làm méo cả không gian biến thế giới thành ra  bất thường

"Chim hốt hoảng ném mình vô định

ngóng trông đêm ngây dại những sao gầy

vừng trăng hé nhìn khuyết tật

chập chờn đom đóm bay

 

Ngọn gió giật mình sổng chuồng hoang dại

rắc tro tàn bị thương

cây hoa sữa vô hồn thu hương lại thả

có giấc mơ đêm lại hoá ra ngày"

(Hà Nội ba giờ  sáng)

Nhớ tím cả bốn ngàn cây số nhớ đến mây bay cũng hoá ra người nhớ đến hoa cũng bắt nói lên lời nhớ đến thời gian không dám trôi. Nhớ hốt hoảng chỉ vì mạng rớt nhớ căng lên như sợi dây đàn nhớ bập bềnh giấc ngủ như phao nhớ  tàn ngọn lửa...Cái nhớ ấy phải hữu hình quên đi nhé những mối tình tâm linh. Và  thêm nữa những nỗi nhớ  vẩn vơ kiểu mượn mặt bằng làm thơ bao giờ cũng đèm đẹp hoa mỹ áp vào  ai cũng được. Thơ Vương Cường không thế anh dùng rất nhiều động từ mạnh diễn tả cái vật vã của mình: "Anh dắt vàng mây" "Anh dậm lên chân  mình" "Anh đốt lửa lòng mình rực cháy" "Hồ  Tây vò  mây" "Dây đàn đứt  âm thanh" "Phanh rít lên người nghiêng ngả xô mình " "Lá bàng rơi cuống quýt ngập vai người" "Gió cứ lồng lên muốn bế cả sân chùa" "Gió sục tìm uẩn khúc của tàn phai" "Ngọn gió giật mình sổng chuồng hoang dại"...

Cái vật vã nhớ của Vương Cường hướng đến một người anh khát khao.

Nàng thăm thẳm xa:

"mưa da  diết dệt lụa nhớ hồng hào bốn ngàn cây số"

(Thơ viết từ Xiêng Khoảng)

Nàng gần như hơi thở:

"Em ríu rít chạm vào da thịt

Khuôn mặt trăng ơi

Đâu còn nỗi nhớ

Đâu còn thời gian

Đâu còn cánh sóng

tất cả  tan vào tim

một khoảng lặng không lời"

(Xa)

Người khiến anh có những phút giây:

"Yêu đến hết sông gầy hồn loang đáy

Mây tấp chiều lòng trời rỗng bơ vơ"

Nàng là tận cùng đam mê:

"Hai cơn bão cùng đổ về một lúc

Đêm cân bằng trong thế giới nghiêng"

(Đêm)

"Anh đốt lửa lòng mình rực cháy

Em bình yên toả ánh Ngân Hà"

(Đêm)

"Anh đóng  gói một thùng môi đỏ ấy

đỏ lơ ngơ xoay đổ một chiều thu

đốt cháy hết cả ngàn ngày mưa móc

cả ngàn ngày rậm rạp giữa  đồng mơ".

(Gom gió)


Nhưng có thật không một hình hài như thế một tình yêu dữ dội như thế. Chắc cũng không có đâu. Nàng mang sự khát khao tình yêu của Vương Cường mà làm nên hình dáng vì thế có khi nàng là gió khi là mây khi là hương thơm thoảng đâu đó...là một tình yêu Vương Cường hướng đến trong cõi đời mà không bao giờ có được. Giống như tên tập thơ " Đám mây hình thiếu phụ" nhưng sẽ hoài công đi tìm bài thơ mang tên ấy. Cái khao khát vì thế càng thêm khát khao đến phập phồng giấy nóng ran chữ nghĩa. 

Tôi chỉ gặp Vương Cường một lần ngoài đời cũng chưa nói với nhau thủng câu chuyện. Bạn bè bảo rằng anh rất hiền lành và khi nói về thơ anh họ cũng phần nào cho là như thế. Sẽ khó chấp nhận nếu tôi nói Vương Cường thơ là người cuồng nhiệt sẵn sàng cháy hết cả trái tim. Thơ anh rất sex chứa đựng một kiểu yêu bất chấp tất cả rất dại dột và đàn ông. Cái sex  hiện diện trong rất nhiều bài thơ nhiều chữ nghĩa nhưng nó kín đáo có khi không hề có một chữ "yêu" hay một chữ "hôn". Nếu chính Vương Cường không tìm thấy chân dung của  anh trong bài viết này của tôi thì tôi xin đưa  ra  một  lời phản biện

 "Hoa nở ở bên bờ cỏ vắng

Nắng tươi xao xuyến quả hồng mơ

Suối khe chợt thức mùa thơm lặng

Hun hút thung sâu bóng ngập hồn

 

Bao năm nước chặn khung hồ chứa

Một phút dâng tràn cả  bến mơ

Thấp thoáng đâu đây miền hoang mạc

Mưa về cuống quýt cả đồi hoa

 

Áo xiêm mây gửi bên bờ  dậu

Trăng một mình trăng đến đẫy đà

Em nhỉ rồi ngày như chợt biến

Chỉ còn ngày ấy tháng 12

 

Cái ngày trăng mọc từ  hôm sớm

Gió tình hổn hển sững sờ ai

Nào ai đã biết khung trời rộng

Nếu không ngày ấy...tháng 12"

(Ngày ấy)
Bạo tay như thế  là  cùng

Trong 35 bài bài Giật mình nghe tiếng gió ở trang 42 trong 84 trang viết là một tình yêu rất đẹp. Vừa quá thực vừa hư ảo.

Xin đọc lại cả bài:

"Nghe mùi hương em thoảng trong giấc mơ

Anh giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya

căn phòng anh lặng im. Và gió

gío lồng lên muốn bế cả sân chùa

 

Anh lần ngược theo chiều gió thổi

Chân trời xa rặng núi cũng rất xa

trăng ngái ngủ kéo chăn mây khẽ trở

vì sao ơi anh như kẻ không nhà

 

Buồn cô đặc xếp hàng như tượng đá

Thu đã sang ngày mới cũng dần sang

tiếng tàu vọng xé đêm và lầm lũi

xa em anh đốm lửa nhỏ sắp tàn

 

Từ bữa biết mùi hương em anh nhớ gió

Gío chuyển anh thông điệp của nỗi buồn

Mai gió ạ nhớ chuyển dùm anh nhé

Anh đứng ngồi như một chú mèo hoang"

 Không biết vô tình hay cố ý bài thơ này nằm chính ở trung tâm tập thơ. Đẩy nỗi nhớ lên đỉnh điểm nửa đêm nhớ mùi hương em tỉnh giấc anh lồng lên đi tìm em để thổi bùng ngọn lửa cuộc đời anh khát khao quá mà xa xôi quá anh bị vò xé giữa những âu lo của thời gian đang lụi dần với cái vĩnh cửu của tình yêu anh hằng mong ước giữa kỷ niệm thơm mùi da thịt em với cái mong manh gió thổi đau đớn quá mà khao khát quá người si không thể thức không thể ngủ bồn chồn gào thét "muốn bế cả sân chùa". Tâm trạng ấy được diễn tả bằng 7 chữ "anh đứng ngồi như một chú mèo hoang".

Vương Cường rất tuyệt khi dùng từ nhiều câu thơ ngắn mà chứa  đựng nhiều ý nghĩ:

"Có đêm thấy bố tôi từ xa ngái trở  về

Tôi ngọng lưỡi chưa kịp nói những điều ấp ủ

thấy mẹ tôi đang ăn trầu bỗng nhiên nằm xuống".

Anh dùng nhiều cách ví von "cánh đồng mọc đầy tóc bạc" "nỗi nhớ mặc áo lụa Tân Châu" để diễn tả ngắn gọn nhất thông điệp của mình. Thơ Vương Cường cũng nhiều màu sắc "vàng mơ" "tím" "hồng lụa" ...vừa dữ dội vừa nhẹ nhàng. Và đặc biệt không bài thơ nào kết thúc trước khi qua bài khác. Tất cả đều có ba chấm cuối. Như một niềm khát khao kín đáo gửi vào thơ. Vương Cường cũng đã từng nói về dấu chấm dấu phẩy trong thơ Việt Nam. Anh coi nó đóng khung ý nghĩ mà  bản chất của thơ là tràn bởi vậy có lẽ đây là tập thơ đầu tiên của Việt Nam không có ngắt câu không một dấu chấm dấu phẩy...thú vị là nó không làm ai thấy thế là bất thường.

Tôi thích hình ảnh trong thơ anh khi nói về cái thời khắc đang nhuốm hoàng hôn một đời người bằng những hình ảnh rất thơ nhưng thật  đến mức đau lòng:

 " Cánh đồng mọc đầy tóc bạc"

Cảm giác một chiều dài dặc vì giận  hờn:

 " đồng hồ tên nô lệ què  mỏi mệt

Lén trông anh vừa chạy vừa  dừng"

  Tả nhan sắc người anh yêu:

"em mảnh dẻ lệch một trời vàng cúc"

Tôi xem lại tập thơ và không thuyết phục nổi mình là tôi đã nhầm: Vương Cường- Vật vã khát khao như một chú mèo hoang!

More...

UỐNG LỆ

By Hoa Lục Bình

 

UỐNG LỆ

Đêm say

trời lặng ngắt.

Một ta

vạn nỗi sầu.

Không rượu

uống nước mắt.

Say mệt buồn...

như nhau.


Cụng ly không bạn nhậu.

Nhâm nhi một miếng buồn.

Cạn cuộc bụng nặng nhọc.

Mới biết uống hết hồn.


Nhìn người qua ly lệ

Méo mó một nét cười.

Nhìn ta qua ly lệ

Tròn vạnh nước mắt  rơi.


Mùa đông này dài lắm.

Nín thở đến đứt hơi.

Hôm nay trời trở  gío

Hôm nao gió trở  trời?

More...

MỘT VẺ ĐẸP U UẨN SANG TRỌNG CỦA THƠ

By Hoa Lục Bình

 

MỘT VẺ ĐẸP U UẨN SANG TRỌNG CỦA THƠ

   Vào những năm đầu thập niên 80 của thế kỷ trước như một sự hẹn hò nào đó xuất hiện nhiều baì thơ hay nhưng trong giới sinh viên thời đó chúng tôi nhớ nhất hai bài đó là Những phút xao lòng của Thuận Hữu và Hai nửa vầng trăng của Hoàng Hữu. Với Những phút xao lòng khi ấy chúng tôi còn quá trẻ để chép vào sổ tay nhưng Hai nửa vầng trăng được mơ hồ nhận thấy sẽ theo chúng tôi suốt cuộc đời bởi những mất mát đau đớn bởi vẻ u uẩn sang trọng của nó.

More...

MỘT BÀI THƠ THỰC LÀ LÂM CÚC

By Hoa Lục Bình

 

MỘT BÀI THƠ THỰC LÀ LÂM CÚC

Lòng ta

Ta đến thành đô mà lòng không đến
Lòng chẳng ở nhà đứng đầu ngõ chơ vơ
Ta đến thành đô mà lòng không đến
Không mang theo lòng
Ta ngác ngác ngơ ngơ.

Có những lúc ta ngồi như đá núi
Trầm mặc trăm năm cô quạnh ngàn đời
Lòng thương ta lòng khe khẽ nói
Ôn ào ngoài kia cũng là chốn không lời.
Ta vỗ về lòng
Đừng đau nữa lòng ơi !

Nguyễn Lâm Cúc

More...