MỘT BÀI THƠ CA NGỢI NHAN SẮC

 

MỘT BÀI THƠ CA NGỢI NHAN SẮC


Em
Hữu Thỉnh

Có kẻ rủa em chết đi
Vú em mỗi ngày mỗi ngọc
Có kẻ mong em tàn tật
Tóc em xanh
Trời xuống ngó
Em bước qua chỗ lội
Một mình
Rũ áo
Thả gió cho mây
Có kẻ mong em mồ côi
Em cứ hát giữa chuồn chuồn bay thấp
Mây đen đi đóng cửa trời
Lá non mong thấy mặt người sau mưa  

Tôi không có cảm nhận tốt về thơ tôi chưa bao giờ bình thơ và càng không dám bình thơ của những bậc đàn anh. Tôi chỉ viết ra cảm nhận của một người đọc trước bài thơ khá lạ của Hữu Thỉnh.

Thú thật là trước khi gặp nhà thơ Hữu Thỉnh tôi chưa đọc bài thơ này. Trong cuộc gặp giữa rất nhiều người Hữu Thỉnh nói về người chị dâu của mình người  "... đi đò đầy. Cứ sợ đắm vì mình còn nhan sắc". Nhân nói về những người phụ nữ đẹp ông đọc bài thơ "Em" cho chúng tôi nghe.

Viết về chị mà tựa đề là "Em" thì thật là lạ có lẽ tác giả muốn viết về một người phụ nữ nói chung? Mà phụ nữ thì luôn gắn với cái đẹp?

Mở đầu bài thơ là một câu rất mộc mạc không thơ phú chút nào:

Có kẻ rủa em chết đi

Đối lại với nó là một câu thơ kỳ tài:

Vú em mỗi ngày mỗi ngọc

Hữu Thỉnh đã từng bị phê phán vì câu thơ này. Không phải ai cũng dám nói thẳng tên vật cần nói với thái độ trân trọng như vậy. Chữ "ngọc" nghe thật lạ nhưng HT tâm đắc ông nói những chữ khác đều không đủ sức diễn tả cái đẹp khi nói về vú của người đàn bà nhan sắc. Tôi thì nghĩ nếu là chữ khác thì cả bài thơ sẽ bớt hay đi nhiều lắm. Người ngọc thì vú ngọc và vú ngọc thì phải trân trọng nâng niu. Hữu Thỉnh cũng đưa thử những  chữ khác vào thay chữ "ngọc" nhưng tất cả chúng tôi đều thấy không thể chấp nhận được.

Tiếp theo là những cặp tương phản khác:

- Có kẻ mong em tàn tật thì Tóc em xanh Trời xuống ngó
- Có kẻ mong em mồ côi thì Em cứ hát giữa  chuồn chuồn bay thấp

Mặc cho ai đó ghen ghét rủa độc em vẫn đẹp càng đẹp. Em đáp lại sự ghen ghét kia bằng sự tồn tại nhan sắc bất diệt của mình.

Câu thơ cuối khép lại bài thơ một cách bất ngờ:

Mây đen đi đóng cửa trời
Lá non mong thấy mặt người sau mưa

Đang ở thể thơ tự do bài thơ chuyển sang thể lục bát. Trời mưa (mây đen chuồn chuồn bay thấp) và tự nhiên xuất hiện cái lá non. Lá non tượng trưng cho sự ngây thơ trong sáng tượng trưng cho tương lai cho cái thiện. Lá non vẫn mong nhìn thấy khuôn mặt đẹp đẽ của chị sau cơn mưa u ám. Đó là lòng tin vào cái Đẹp thắng cái Xấu cái Thiện thắng cái Ác.

Chiến tranh mất mát theo Hữu Thỉnh là đau khổ là nặng nề nhất cho người đàn bà. Ông nhắc lại câu người phụ nữ dặn chồng  "Sông sâu chớ lội đò đầy chớ qua" và nhấn mạnh rằng người dù đàn ông có qua đò đầy cũng không thể khốc liệt như người đàn bà nhan sắc qua đò.

Chìm vào suy tư với sự thông cảm cho người chị dâu đau yếu xinh đẹp và mòn mỏi chờ đợi anh trai của mình Hữu Thỉnh đau buồn thấy rằng nhan sắc không hẳn là quà tặng ưu ái của tạo hoá.

Ta thấy ở bài thơ này sự trân trọng cái đẹp của Hữu Thỉnh sự cảm thông với nhan sắc bị ghen ghét. Tác giả hiểu rõ là phụ nữ rất cần trân trọng và cảm thông.

Trân trọng nâng niu cảm thông chia sẻ. Giá trị bài thơ là ở đó.

Ta cũng thấy tác giả đã vẽ lên hình ảnh người phụ nữ dám thách thức dám phủ định mọi đố kỵ độc ác. Càng bị rủa chị càng đẹp càng lồng lộng lên trên đám "chuồn chuồn bay thấp".

xuantraArq

@ HLB !

phải nói rằng : Để được đứng trước một người nổi tiếng một tác phẩm hay các tầng văn hóa hiểu biết và cảm nhận sẽ còn phải cố gắng rất nhiều.
Riêng cái topic này thì XT đúng là căng thẳng thêm một chút bởi tính hình ảnh cộng với lượng tứ truyền tải đến chóng mặt. Thành thử không cẩn thận là hiểu không hết( đành rằng thường là như vậy)ý tứ nội dung của tác giả.Đối với anh HT thì dù mộc mạc chân chất chất lính đến đâu vẫn là một tác giả có tên tuổi trong làng thơ Việt nam bầu trời văn học QD và VN. XT rát trân trọng và nuốn ham hiểu biết về anh. Bởi dù sao mình cũng là người lính !
Thế mà nghe HLB đưa mấy nét mộc mạc không kém chất thơ của anh anh HT trong tôi sao mà nét thế. Cám ơn HLB. Cám ơn khả năng dẫn dắt của LB... Nhẹ nhàng dẫn trôi ấn tượng và đầy điểm nhấn.
Thật thương cho nhân vật trong bài thơ của anh HT. Vật vả chống chọi với tổng hòa của môi trường...đẻ tồn tại và tôn vinh cái thần trong con người nhân vật . Nghe thế ai chẳng nao lòng!
Cám ơn nhà Thơ Hữu Thỉnh
Cám ơn HLB (KO) OK !

thuannghia

HLB!

Rất cảm ơn sự quan tâm của HLB!
Đồng ý là ngày 27/10 nhé. Để mình báo cho Nụ Cười Việt sắp xếp chương trình.
* Với BV- NBT: nhờ LB báo lại là chương trình cụ thể như sau:
- Trình bày một số xu thế mới trong Y Học hiện đại nhằm loại trừ bệnh tật từ gốc rể chứ không còn nghiêng về dập tắt triệu chứng như trước nữa (Đề tài này có liên quan đến máy Prognos)
- Giới thiệu một số nghiên cứu mới về Bệnh Ung thư và bệnh Suy chức năng miễn dịch (HIV) trong đó có những công trình đoạt giải Nobel gần đây (Cũng có liên quan đến máy Prognos)
- Giới thiệu về công năng và tác dụng của máy Prognos
- Bàn về phương án úng dụng Prognos trong một BV co qui mo nhỏ. cụ thể là tại BV NBT
- Bàn với nhóm BS trẻ về khả năng ứng dụng máy Prognos trong một vài dự án nghiên cứu Y tế.
(Yêu cầu trong buổi tọa đàm có ít nhất là một Bác sĩ Đông y)
* Chương trình với Chùa:
- Tham quan Lễ Phật.
- Trao đổi về Lục Tự Khí Công
- Trao đổi một vài kinh nghiệm về Đông Y chữa một số bệnh nan y
- Trao đổi về một vài phương án hổ trợ công việc Thiện nguyện của Chùa.
Rát cảm ơn EM áo đỏ hoa tím.

hoalucbinh

Chào Hội trưởng.
Em mà bình bài anh là anh không được cáu đâu đấy. Vì em sẽ bình...loạn mà.
Anh có nhiều bài hay quá nên em rất khó chọn lấy một bài để bầu (bầu trước bình sau). Và chọn được rồi thì bình thơ anh dù chỉ đạt 1 phần cũng là điều quá khó anh ạ. Em sẽ hô cố lên...cố lên ...

hoalucbinh

PP ơi. Lão NH có tội gì đâu mà đòi đánh lão ấy. Nếu PP muốn xử dùm thì cứ nhặt bớt của lão vài chục sợi tóc nhé cho biết tay. ự...ự...

Nguyễn

LB

Vú em mỗi ngày mỗi ngọc

Đây là câu thơ mới nhất và hay nhất của bài thơ. LB đã bắt rất trúng.
Chúc LB có ít nhất là 6 bài bình nhé.

hoalucbinh

Chào anh Thuận Nghĩa.
Em nghĩ anh Hữu Thỉnh đọc những cái cảm nhận như thế này chắc còn thấy người ta hiểu thơ anh ấy hơn người bình. Em cũng sẽ cho địa chỉ để anh HT đọc.
Anh sắp về VN rồi nhỉ. Em đã bàn với các bác sĩ và chùa để tiếp anh vào ngày 27/10. Anh thấy thế có tiện không?

Ngày xưa

@ LB !
Khi mình viết lời bình người đầu tiên và người mình nghĩ đến nhiều nhất là PP. Biết vì sao không?
______

Hì! Cảm ơn bạn gái nhé! Nếu có nhuận bút thì chia đôi đấy.Để mình tìm xem tên nào khen hay tên ấy phải trả nhuận bút LB nhỉ? Chắc khối người đang ...run.

Còn với lão NH ấy à? Lâu lâu nhớ "nghề gây án" ấy mà! Không thèm chấp LB nhé! Nếu cần mình sẽ tiếp tay cùng với LB "đánh hội đồng" cho lão hoảng nhé!

thuannghia

Chào HLB!

Thật ra nếu để tên bài thơ là Nhan Sắc thì cái huyền vi trong lời bài thơ này càng ảo diệu hơn nhưng vậy thì nó sẽ khong còn là HT nữa.
Bài thơ dùng đại từ nhân xưng "Có kẻ" để ám chỉ một thói xấu của người đời đó là lòng đó kỵ. Một người Đàn bà đẹp trong mắt của Đàn ông là một tác phẩm kỳ vĩ của Tạo Hóa. Nhưng một người đàn bà đẹp trong mắt của Đàn bà lại là một khắc tinh đáng nguồn rủa (xin lỗi nhé).
Những cụm từ đối nghịch một cách cắc cớ và tưởng như không ăn nhập vào nhau lại là một liên kết Thi tứ rất ngoạn mục để ca ngợi sự trường tồn vĩnh cửu của Nhan Sắc.
Người ta thường hay nói về nét phồn thực trong Thi ca và đã lạm dụng từ ngữ để phục vụ cho ý tưởng đó.
Với bài Em của HT:
Mây đen đi đóng cửa trời
Lá non mong thấy mặt người sau mưa
Đó là một sự phồn thực ngồn ngộn đến kỳ tuyệt
Cảm ơn một bài thơ đẹp
Thuân Nghĩa

hoalucbinh

Gửi anh Nguyên Hùng
Giật mình chứ còn gì nữa. Chuyện tế nhị thế mà dám nói ra. Hu...hu...

hoalucbinh

Chào anh NVA.
Lâu rồi mới thấy anh trở lại. Chắc anh bận việc lắm phải không.
Hồi trước em biết anh HT qua bài thơ Phan Thiết có anh tôi và bài Thơ viết ở biển. Nhưng bây giờ đọc bài này thấy rất hay.
Em chép lại bài Thơ viết ở biển cho anh đọc nhé có thể anh đọc rồi nhưng em cứ chép. Cho nhầm còn hơn bỏ sót. hi...hi...

Thơ viết ở biển
Hữu Thỉnh

Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn.
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em.