"TÔI MỘT MÌNH ĐỨNG KHÓC Ở SAU XE" ( Hữu Thỉnh )

"EM MỘT MÌNH ĐỨNG KHÓC Ở SAU XE "
(Hữu Thỉnh)
 

Có nhiều người cho rằng đây là bài thơ hay vào loại bậc nhất của Hữu Thỉnh. Tôi không  biết những ai không tán đồng ý kiến này. Nhưng với những người Phan Thiết bài thơ  khiến họ yêu quê họ hơn. Nơi cảnh đẹp đến mức độ khiến người lính phải ngây ngất. Đất trời rừng biển đem lại cho anh một khoảnh khắc lãng mạn  trong cuộc sống hiểm nguy luôn bị cái chết rình rập. Nhưng tiếc thay cũng vì tâm hồn thơ còn quá  nặng vì cảnh đẹp quá rỡ ràng mà anh đã phạm một sai lầm đó là sơ hở. Bom toạ độ đã mang đi người anh của Hữu Thỉnh. Nếu không hết chiến tranh anh về lại quê nhà và có thể chúng ta có một nhà thơ nữa. Bởi khi cái chết mang anh đi anh đã là một nhà thơ

 


PHAN THIẾT CÓ ANH TÔI (Hữu Thỉnh)

 

Anh không giữ cho mình dù chỉ là ngọn cỏ
Đồi thì rộng anh không vuông đất nhỏ
Đất và trời Phan Thiết có anh tôi

Chính ở đây anh thấy biển lần đầu
Qua cửa hầm
Sau những ngày vượt dốc
Biển thì rộng căn hầm quá chật
Khẽ trở mình cát đổ trắng hai vai

Trong căn hầm mùi thuốc súng mồ hôi
Tim anh đập không sao ghìm lại được
Gió nồng nàn hơi nước
Biển như một con tàu sắp sửa kéo còi đi
Những ngôi sao tìm cách sáng về khuya
Những người lính mở đường đi lấy nước
Họ lách qua những cánh đồi tháng chạp
Trong đoàn người dò dẫm có anh tôi
Biển ùa ra xoắn lấy mọi người
Vì yêu biển mà họ thành sơ hở
Anh tôi mất sau loạt bom tọa độ
Mất chỉ còn cách nước một vài gang

Anh ở đây mà em mãi đi tìm
Em hy vọng để lấy đà vượt dốc
Tân Cảnh
Sà Thầy
Đắt Pét
Đắc Tô
Em đã qua những cơn sốt anh qua
Em đã gặp trận mưa rừng anh gặp
Vẫn không ngờ có một trưa Phan Thiết
Em một mình đứng khóc ở sau xe

Cánh rừng còn kia trận mạc còn kia
Vài bước nữa thì tới đường số Một
Vài bước nữa
Thế mà
Không thể khác
Biển màu gì thăm thẳm lúc anh đi

Em chưa hay cánh đồi ấy tên gì
Nhưng em biết ngày ngày anh vẫn đứng
Anh chưa biết đã tan cơn báo động
Chưa biết tin nhà chưa nhận ra em.

Không nằm trong nghĩa trang
Anh ở với đồi anh xanh với cỏ


Cỏ ở đây thành nhang khói của nhà mình
Đồi ở đây cũng là con của mẹ

Lo liệu trong nhà dồn xuống vai em

Tiếng còi xe Phan Thiết bước vào đêm
Đèn thành phố soi người đi câu cá
Anh không ngủ người đi câu không ngủ
Biển đêm đêm trò chuyện với hai người
Cứ thế từng ngày Phan Thiết có anh tôi


1981

khoavietnam

Anh sẽ viết một bài về PT. Thề! Còn hồi nào ra đời thì... wait and see! Hê hê/ Hê hê...

hoalucbinh

Chào anh Khoa.
Bài thơ hay thôi. Người chọn là vì có tư tưởng...cục bộ địa phương. Thấy người ta nói về xứ của mình hì mừng quá nên chọn và đưa lên đấy anh ạ. Khi nào anh có thơ về Phan Thiết thì cũng cho em chọn nhé.

khoavietnam

Bài thơ xúc động quá. Ông HT làm thơ đã hay... Người chọn thơ thì hay hơn...

Nguyễn Đức Thiện

gưi hoa luc bình

giải báo chí năm in bài đó trên VNBT nOI VẬY THÔI ĐỪNG HỎI QUÊ LẮM. QUÊN NÓ ĐI.để cho người ta nợ khi nào ra ngoài ấy anh lấy nó chiêu đãi bạn bè vui hơn.

hoalucbinh

Anh Thiện ơi.
Bài ấy rất hay nhưng em không còn trong tay anh ạ. Nếu còn gửi dùm em nhé. Còn giải thưởng thì...chắc để hỏi hội VHNT khéo lại có một chuyến du ngoạn ấy chứ nhỉ.
Anh khỏe và vui nhiều nhé

Nguyễn Đức Thiện

GUI HOA LUC BÌNH

Anh có bài ký BINH THUẬN BIÊN XANH BÌNH NGUYEN CŨNG XANH HAY THẾ SAO KHÔNG POTS LÊN CHO MỌI NGƯỜI ĐỌC CHƠI. NGHE NÓI BÀI ẤY ĐƯỢC GIẢI CỦA BÌNH THUẬN NỮA KIA THẾ MÀ NAY VẪN CHƯA THẤY MẶT MŨI GIẢI " RÚT" ẤY NÓ RA SAO CẢ?
CHÚC KHỎE VUI VÀ HÓM NHƯ CUỘI.

hoalucbinh

Anh An.
Anh đếnpT lần trước là năm nào vậy. Xhắc là không nhộn nhịp nh7 bây giờ đâu. Không tin ...cứ hỏi em thì biết.
PT trong thơ HT thì buồn quá. Để em viết lại máycâu của Hàn Mặc Tử cho anh đọc nhé. Nhưng cũng buồn luôn
" Ta lang thang tìm đến chốn Lầu Trăng
Lầu ông Hoàng người thiên hạ đồn vang
Nơi đã khóc đã yêu thương da diết
Ôi trời ơi! là Phan Thiết Phan Thiết
Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi
Ta đến nơi nường ấy vắng lâu rồi
Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ
Trăng vàng ngọc trăng ân tình chưa phỉ
Ta nhìn trăng tha thiết ngậm ngùi trang
Ta vãi vung thơ lên tận sông Hằng
Thơ phép tắc bỗng kêu rên thống thiết
Ôi trời ơi! là Phan Thiết Phan Thiết
Mi là nơi ta chôn hận nghìn thu
Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư
"
Tiết lộ thêm. Đoạn thơ này mở đầu bằng câu: " Rồi ngây dại nhờ thất tinh chỉ hướng" nhưng em đã bỏ nó ra

hoalucbinh

Chào PT có em tôi.
Sao bảo PT có em mà không nhờ em làm hướng dẫn viên cho. Đi đồi cát mà sơ hở thế thì phải chịu thiệt thòi rồi. Thành kính phân ưu...với cái máy ảnh nhé

ngvanan

Ôi Phan thiết ngày đó mới ngày nào mà đã được bao năm rồi ? Cảm ơn HLB đã cho tôi có dịp tìm tòi đọc thêm về nhà thơ HT.
Ghi lại mấy câu đọc trong "Ngôi nhà của mẹ":
….
bước chân con chưa kín mảnh sân nhà
phía biên giới lại những ngày súng nổ
ngôi nhà mẹ là chiếc ga bé nhỏ
chúng con đến và đi trong suốt cuộc đời mình.

...

HĐQ

Mình đi chụp ảnh ở Đồi cát Mũi né do không có kinh nghiệm để cát bay vào các khe rãnh của máy ảnh. Đã vậy lại tiếp tục xoay ống kính cự ly khẩu độ. Về nhà ngàm khe xoay ống kính rơ (lỏng lẻo) hết toàn bộ. Thế là toi mất cái Nikon-FM...