MỘT BÀI THƠ HAY TỪ MỘT CHUYỆN ĐÙA TẾU

 

MỘT BÀI THƠ HAY TỪ MỘT CHUYỆN ĐÙA TẾU

Những ngày cuối năm 2010 yên bình đến tẻ nhạt. Nhằm phá vỡ không khí sống mòn sống rỉ sống sét ấy mụ Thanh rủ quậy phát chơi. Vì thế mới lôi chuyện nuôi yến ra. Mụ hỏi tỉ mỉ đến mức mình gõ phím như múa cuối cùng mình bảo "Nếu mà không biết thì tra gu gồ". Mụ tra ngay biết hết muôi yến ra sao giá yến thế nào cái gì là dẫn dụ...và  thống nhất luôn vụ đưa Vương Cường lên sàn. Lý do chọn VC là vì chọc anh lày cáu rất khó và vì anh í đã từng ngồi với TC trong tấm ảnh được bà Hoài đặt tên là "Đôi thọ" nổi tiếng..


Mình là người khởi xướng vụ nuôi yến đương nhiên cũng lấp ló đằng sau trong vai trò cô thạc sĩ giải thích tiếng yến "em yêu anh anh yêu em".

Mụ Thanh như mọi bận viết rất nhanh và đểu đọc xong bấm bụng cười không dám hé răng sợ mụ cho một en-choai "Chúc mừng..." thì bỏ xừ..

Vài ngày sau anh VC của TC (vốn được gọi là anh Bánh đúc) đem bài về nhà treo. Chắc anh cũng bực nhất là khi có vài người không biết đùa cố hiểu theo nghĩa đen. Nhưng rồi anh í cũng "thủng" cái vụ nuôi yến. Anh í làm một bài thơ.

Bà Hoài đưa vào com nhà TC không đề tên tác giả mệ Hó đọc kêu ầm lên là hayquá mình qua coi cũng thấy quá hay biết ngay anh í viết nhưng không chịu nói. Mãi khi bị lộ anh í mới treo lên nhà mình và  giải thích rằng anh sợ không hay.

Bài thơ này thực không mấy giống VC bởi trước kia thơ VC nhiều chữ nghĩa dù hay thì cũng phải cầm lên đặt xuống dăm lần mới thấy hết cái hay. Và thơ VC đặc biệt khó thuộc.

Nhưng bài thơ này rất dễ thuộc hầu như chỉ lướt qua một lần thì bao nhiêu từ đã nằm yên trong trí.

Mình không biết tại sao anh í không ngắt câu ra theo đúng điệu đồng dao vì khi ấy nó thực sự là một bài đồng dao. Có thơ có nhạc mà nhạc đậm hơn thơ. Mình sẽ thử ngắt

Dụ Yến

VƯƠNG CƯỜNG

Nắng rải ngoài sân

 hoa vàng trước ngõ

nhà anh bốn tầng

 bốn tầng cửa mở

Lọc khóc thành cười

lọc mây thành gió

thương đầy sóng sóng

 nhớ đầy trăng trăng

Đồng trải mênh mông

 núi chồng bát úp

bước xuống ruộng mật

 bước lên rừng vàng

Ơ Yến ra ràng

chàng màng bỡ ngỡ

anh ngóng em về

 hoàng hôn chín đỏ

Ơ này Yến nhỏ

môi đỏ má hồng

anh đi khe khẽ

em giật mình không

Bay qua đại dương

triều cường dựng ngược

xiu xíu bàn chân

long lanh trăng nước

Nào bão nào giông

 nào sông nào biển

hương tỏa đầy nhà

 hoa là bướm lượn

Ơ này Yến ơi

vơi đầy yêu mến

thơ anh vỡ tiếng

 giật mình bay lên...

Một bài thơ đầy cách dùng từ láy điệu nghệ "sóng sóng" "trăng trăng" "chàng màng" "bỡ ngỡ" "khe khẽ" "xíu xíu" "long lanh". Chữ như  khiêu vũ cùng một bầu  trời chao liệng cánh yến mà cũng nhẹ như  cánh  yến. Bài thơ tưởng chừng giản dị như ruộng mật nhưng thực tế có bao nhiêu câu sang cả

"Bay qua đại dương triều cường dựng ngược

xiu xíu bàn chân long lanh trăng nước"

Hay :

"Lọc khóc thành cười lọc mây thành gió

thương đầy sóng sóng nhớ đầy trăng trăng"

Bài thơ này cũng không có dấu ngắt câu dấu chấm phẩy như một tình yêu tràn ra không be bờ nào chắn lại được.

Nghệ thuật hay kỹ thuật thơ là thứ mình cực dốt nên không  dám nói nữa. Nhưng mình thực sự thích thú cái tình của VC trong bài thơ. Cho dù nhiều câu nhại của Thanh Chung đáp lại cô bạn nhưng lại ở thế áp đảo "Nhà anh bốn tầng bốn tầng cửa mở ". Khoe hết những  tài sản anh có khoe cả  tấm lòng sẵn sàng của anh. Nhưng cũng ra  điều anh thế đấy ai thích thì  đến anh đây chả dắt tay ai lôi vào. Yết Kiêu thế không biết.

          "Ơ Yến ra ràng chàng màng bỡ ngỡ

anh ngóng em về hoàng hôn chín đỏ

Ơ này Yến nhỏ môi đỏ má hồng

anh đi khe khẽ em giật mình không"

Túm lại với em yến nào anh í cũng rất quan tâm. Tôi mà viết được bài thơ này tôi thay béng chữ "ngóng" thành "dắt" thế là bầy yến bị dụ trọn vẹn hoàn hảo. Nói thêm là anh í hầu như biết chắc bài thơ sẽ là chất dẫn dụ đặc biệt bởi khi anh- một con người tầm thước- đi khe khẽ thì sợ yến giật mình nhưng cũng không chắc có giật mình không. Nhưng thơ của anh thì làm cho yến sẽ "giật mình bay lên" lập tức. Hết chuyện.

Khi đưa qua 360 anh í có sửa ít chữ " núi chồng bát úp" thay thành "núi chồng núi vợ". Theo luật văn bản có hiệu lực đến khi có một văn bản khác thay thế. Nhưng tôi thích câu cũ hơn bởi nói chữ "vợ chồng" ở  đây dễ khiến đầu óc lái theo một hướng khác cái ý của bài thơ đó là : Bỡn cợt.

          Vương Cường xưa nay có vẻ hay đùa nhưng không đến mức bỡn cợt và đểu đểu. Thế nhưng bài thơ này rất đểu nhất là ra đời vào lúc rối ren tiếng yến từ loa nhà Thanh Chung. Dù rằng nếu đọc riêng bài thơ thì chỉ thấy một Vương Cường trai lơ và...hơi đĩ (xin lỗi) n  lần.

Kết vụ Dụ yến này Thanh Chung viết " Một con én nhỏ chẳng làm nên mùa  xuân. Rủ nhau yến về trên tổ ấm 4 tầng". Thiền viện cười lăn cười bò.

Một chuyện đùa súyt thành chuyện  thật thành quả là một bài thơ hay với cách dùng từ điệu nghệ.

hoalucbinh

"Bình hay mà Thơ rất tuyệt. HLB bình rồi ta nghe ra như ta bình vậy".
Luật khongcho kèm trẻ...không em nhé anh Thạch rau câu

thachcau

Gop ý

Bình hay mà Thơ rất tuyệt. HLB bình rồi ta nghe ra như ta bình vậy.
Chỉ góp ý là nhà này đúng 5 (năm) tầng. Gồm cả 1 tầng hầm...
Phải không Bọ Vinh?
Hớ...hớ...Bọ đến chưa?

hoalucbinh

"Bình hay hơn thơ."
Nói xấu hay hơn nói tốt phải không bọ

vinhnq

cu Vinh

Bình hay hơn thơ.

hoalucbinh

"Bài bình hay! Hay vì bài thơ hay! Bài thơ hay vì có bài "mồi" hay! Bài mồi hay vì các nhân vật "mồi" hay! Và họ hay vì họ đùa sang trọng có đẳng cấp và không bao giờ lẫn với kiểu đùa nhạt và cạn! Trân trọng. Yêu chị."
Com hay vì người viết com hay tìm hiểu. Người hay tìm hiểu thì có nhiều ý hay nhiều ý hay thì hay được yêu thích. Được yêu thích thì hay trẻ dai hay trẻ dai thì hay đẹp...he he. Chúc em vui vẻ

vuthanhhoa

Chị iu
Bài bình hay! Hay vì bài thơ hay! Bài thơ hay vì có bài "mồi" hay! Bài mồi hay vì các nhân vật "mồi" hay! Và họ hay vì họ đùa sang trọng có đẳng cấp và không bao giờ lẫn với kiểu đùa nhạt và cạn! Trân trọng. Yêu chị.