CÁI TÁT

 

CÁI TÁT

Tàu dừng ở Nha Trang 15 phút Xinh nói với chồng xuống mua ít trái cây. Hiên cho Thuỷ- con gái mình- đi theo Xinh. Khoang còn lại hai người.

Dưỡng gằn gừ vừa hỏi vừa khẳng định:

-Con Thuỷ là con gái tôi.

Hiên thản nhiên:

- Đúng thế.

- Tôi sẽ nhận nó.

Hiên cười khẩy. Mười lăm năm trôi qua cô đã từng nghĩ đến cuộc gặp mặt nhưng không bao giờ ngờ nó lại diễn ra trên tàu bốn người chung một khoang nằm và sau chuyến đi cuối cùng tìm thầy chữa vô sinh thất bại của Dưỡng.  

Mười bảy năm trước hắn xách mảnh bằng đại học nông nghiệp đi nhận việc tại Trạm cung ứng vật tư cho đồng bào dân tộc của Bình Thuận. Trạm có ba người chủ yếu là ngồi nhìn mây nhìn núi vì hàng hoá không mấy khi đủ vì đường xa mà thường xuyên bị phá do lũ quét do lở đất. Như hắn Hiên và Hoa cũng trong tâm trạng chỉ làm tạm thời để xin đi nơi khác. Trước mùa mưa năm ấy Hoa được chuyển để lại hai người với những đợt áp thấp kéo dài.

Hiên có thai khi hắn đang có cơ hội về xuôi. Hắn tìm mọi cách giãy ra bằng được. Thuyết phục phá thai bảo Hiên về quê sinh chờ hắn từ chối nhận làm cha...Tất cả không khiến cô gái lỡ thì chấp nhận. Hắn bóng gió với đám hiếu kỳ của Sở về những chàng trai địa chất "thấy khỉ  cái cũng khen đẹp" hay đám buôn gỗ bỏ tiền ra mua tất thảy mọi thứ. Lần ấy cả hai về Sở họp tổng kết. Giờ giải lao lúc câu chuyện về "Khỉ  cái" đang cao trào mọi người bỗng im bặt. Hắn quay đầu lại Hiên đứng trước mặt hắn tái nhợt thở như người lên cơn hen. Hắn chưa kịp nói câu nào thì một cái tát cực mạnh giáng thẳng vào mặt. Hắn ngã chúi vào cạnh bàn để nước rách một đường thẳng bên tai máu ra dữ  dội. Người ta đưa hắn lên bệnh viện khâu 5 mũi. Khi về hắn biết Hiên cũng bị ngã động thai phải nằm tĩnh dưỡng 2 tháng chờ sinh. Hắn bỏ việc bỏ cái tỉnh Bình Thuận nghèo khó và dữ dội để đi tiếp vào miền trong.

- Mừng cho anh lấy được một người vợ giàu có và đảm đang thấy cô ấy lo cho anh mà nhớ lại những ngày tôi làm con ở cho anh.

- Cô còn nhớ những ngày ấy làm gì ai cũng còn trẻ  và...dại  dột- Hắn ấp úng.

-Dại dột. Cả anh nữa à?

-Đúng nếu không tôi đã nhận đứa con.

- Với anh mọi thứ đơn giản nhỉ? Không yêu thì bỏ không nuôi thì phá không phá được thì  sinh sinh ra rồi thì nhận.

-Như tôi đã nói khi ấy tôi rất dại. Tôi nhìn mẹ con cô chắc cũng nghèo khó lo cho nó đến nơi đến chốn tôi sẽ nhận lại nó.

-Dóc chó- Hiên ghé sát vào mặt Dưỡng- Anh dám không?

-Cô có cho tôi nhận không?

-Cho.

-Cô không đùa đấy chứ?

-Tôi chưa bao giờ muốn đùa với anh.

-Vậy cô... tính thế nào? Tôi chỉ...nhận con Thuỷ thôi.

-Tất nhiên. Tôi không định làm con anh.

-Tôi...sẽ trả tiền cô nuôi dưỡng.

-Không cần nó cũng là con tôi. Tôi rất hạnh phúc khi có nó những năm tháng qua.

-Cho tôi biết nhà cô tôi sẽ sắp xếp đến đón nó.

-Anh sẽ nói sao với vợ anh?

-Tôi...

-Con nuôi à? Nếu nhận con nuôi vợ anh sẽ đòi con trai.

-Tôi sẽ thuyết phục.

-Nếu vợ anh không đồng ý thì sao?

Dưỡng im lặng hắn tưởng Hiên sẽ chối rằng bé Thuỷ không phải con hắn vì thế bao nhiêu tâm trí hắn dồn vào việc chứng minh kể cả định doạ nói thẳng cho con Thuỷ biết. Nhưng việc Hiên nhận hắn là cha  con Thuỷ ngay lập tức khiến hắn lại rơivào một tình thế khác mà hắn chưa nghĩ ra cách thoát.

Hắn nhìn Hiên. mặt cô sắt lại hầu như chỉ còn da với xương rất khó coi. Cô vừa có cái giọng bình tĩnh đơn giản vừa có cái nhìn như sắp điên cuồng đập phá.

-Tôi đã quan sát vợ chồng anh từ hôm qua đến nay. Để  tôi nói anh nghe nhé. Anh lấy vợ chẳng có tài sản gì ngoài cái mác đại học và vẻ đàng hoàng giả tạo. Thứ tài sản đó đem đổi lấy một cơ ngơi nhất nhì Huyện và một tương lai còn tươi sáng. Vợ anh hãnh diện vì dân buôn bán nhỏ mà lấy được chồng làm Nhà nước nên chiều chuộng anh. Nhưng nếu cô ấy biết anh từng đòi giết con mình từng bán đứng con mình cho mấy tay buôn lậu hay địa chất từng chạy khỏi Bình Thuận mà đi vì nhục sau cái tát của tôi và từng không vô sinh...thì sẽ ra sao? Còn 4 giờ nữa tôi xuống tàu cho anh biết nhà hay không cũng không quan trọng anh không dám nhận con đâu chấp mười cái đầu anh.

Tàu hú còi inh ỏi Xinh và con Thuỷ hồ hởi lách vào khoang tàu trên tay đủ thứ trái cây. Xinh nói con Thuỷ vừa nhanh nhẹn vừa ngoan ngoãn. Hiên bảo cô dắt về mà nuôi tôi nuôi mười lăm năm chán nó lắm rồi. Xinh cười ha hả nói em trả thêm cho chị 10 cây vàng con gái thế này bằng nghìn con trai.

Những mái nhà cột điện con người...loang loáng lướt qua cái nhìn của Dưỡng. Bụng dưới hắn đau nhói từng cơn khiến hắn luôn phải nhăn mặt. Đầu óc hắn quay cuồng. Năm phút mười phút mười lăm phút...rồi sẽ đến cái hẹn 4 giờ ư? Hắn lom lom nhìn con Thuỷ. Cặp mắt nó đen lay láy cái khoé miệng hơi trễ xuống cặp lông đậm thô...giống hắn như tạc. Sao không ai nhận ra sự giống nhau ấy nhỉ mà liệu có ai nhận ra không nhỉ? Ánh mắt hắn vuốt ve mái tóc cánh tay đứa con. Chao ôi giá như hai người đàn bà kia biến mất hắn sẽ choàng tay ôm con bé vào lòng ôm mãi không bỏ ra nữa. Hắn là cha con bé mẹ nó  cũng đã thừa nhận hắn có quyền quá đi chứ. Cửa hàng tiền gửi trong ngân hàng...có là cái gì. Hắn sẽ nhận con.

Hắn mở miệng nhưng sao không có chút âm thanh nào thoát ra. Hình như nó len không nổi qua những bữa ăn ngon những tấm nệm ấm những chiếc ti vi màn hình phẳng tủ lạnh Sanyo. Hắn gào lên những ngọn núi âm u suốt tháng phủ mây xám xịt vọng lại lời hắn. Gương mặt Hiên vẫn rắn đanh xấu lạ và khiêu khích. Hắn chóng mặt hắn thấy buồn nôn Hai chữ "huyết thống" đen sì làm bằng bê tông cứ chực đổ  ập xuống mặt hắn. Trái tim hắn thiu thối thõng thượt nằm chết lủng lẳng trong khoang ngực hắn cố giục nó hực lên một phát nữa nhưng nó nằm im. Đến khi tàu chớm đất Ninh Thuận thì hắn sốt thật. Mặt đỏ như gà chọi thở hộc lên từng hơi hắn nằm im cho Xinh thay khăn trên trán và con Thuỷ vắt cam đứng xớ rớ bên cạnh.

Ga Mương Mán.

Nhà ga thông báo dừng 3 phút.

Xinh móc túi cho con bé 100 ngàn bảo để vào năm học mới mua đôi dép.

Mẹ con Hiên đã xếp hết hành lý chuẩn bị xuống tàu. Sau cánh cửa kia là vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy ruột thịt của mình nữa.

Hắn mở mắt ra ánh nắng cuối chiều chiếu vào mặt Phật làm bằng vàng y trên chiếc dây chuyền của Xinh làm hắn chói mắt.

Hiên dắt con bước qua ngạch cửa.

Tàu từ từ trôi đi Dưỡng hự lên một tiếng rồi nằm vật ra trên mặt hắn lạ thay từ từ hiện lên bàn tay 5 ngón biểu tượng của một cái tát cực mạnh.
 

(Truyện ngắn đầu tay của mình có sửa lại một tí. Nghe ra  mình dữ từ bé)



(TP

hoalucbinh

Đúng rồi đấy Huế à trên blog này mình mình có cái tên...rẻ như vậy.
Chúc sức khỏe nhé. mình cũng là nhà báo.

vũ thu huế

em thích nhân vật hiên thích cái cách xây dựng nhân vật của chị.
-cảm ơn chị đã qua thăm em. vì chị không để đường links em cứ gõ đại hoalucbinh thì ra trang này đoán là chị hì hì...

thao

Hoalucbinh thân mến.

Ghen tức cái giống gì hổng biết.
Chọc cho mấy chả quậy chơi chứ mấy chả có yêu iếc gì.
"lính mà em".
Hihi...

hoalucbinh

Chào Thảo.
Năm nay chưa thấy "Bão cấp 10 giật cấp 11 ngoài khơi biển động dữ dội" vào Phan Thiết nên chưa rinh được đâu cứ yên tâm không việc gì mà bình tĩnh nhé. Tuy vậy tuần rồi toàn đi lung tung cũng chả viết được gì toàn sang nhà Thảo đọc thơ mấy anh tặng Thảo rồi ghen tức ngấm ngầm thôi.

thao

Hoalucbinh ơi

Đồng ý mà mình còn đau âm ỉ dài dài đó.
Thiệt tội nghiệp cho phái yếu mình.
Hic...
Cứ qua nhà thăm chừng hoài.Sợ ai rinh mất.Hihi...

hoalucbinh

Chào An An.
Đứa con này sinh năm 1986 kg chủ ý viết cái gì mà vì lốp xe hư kg có tiền bạn bè nói 1 truyện ngắn được trả (hình như)70 đồng nên viết. Nhà văn Nguyên Nam khi ấy đang làm ở VHNT Bình Thuận nói người viết chắc chắn là đàn ông.
Ngãu nhiên là Cúc cũng có một bài thơ gần như đầu tay trog lần in này luôn.
Truyện cũ hơi dài nên phải rút bớt và đổi tiền thành hiện tại vì nói giá cũ càng khó hiểu.
An An tinh ghê nhận ra liền à.

An An

Chị ơi chị sanh đứa con đầu tiên này vào năm bao nhiêu tuổi? Chi tiết "tiểu phẫu" có phải là "cho 100 ngàn để vào năm học mới mua dép không ạ?

hoalucbinh

Chào Thảo.
Mình mà tát "nó" thì cũng đau tay mình chứ bộ

thao

hoalucbinh thân mến

"Một cái tát "nhớ đời cho họ hàng nhà Sở.
Mà mình cũng xon xót cho thân phân phụ nữ nhà mình.
Chuyện ngắn mà rất thu hút.
Chúc mừng!Vui nha !

hoalucbinh

Chào bà Hoài.
Nếu họ Sở chạy mất dép hết khéo một nửa kia lại ế nhỉ.