TRUYỆN TÌNH VIẾT NGƯỢC

 

TRUYỆN TÌNH VIẾT NGƯỢC

        Hắn nấp trong bụi cây nhìn chị đi qua. Đầu chị cúi xuống như luôn tìm gì trong đất. Người chị hơi đẫy đà nhưng lâu lâu lại chệch choạng như bị gió thổi. Chị thường cắp rổ đựng khoai môn sót hay đu đủ còi bán không được. Chị là mẹ thằng Tèo Cưng.

        Tèo Cưng khoảng 10 tuổi dân xóm rẫy thứ thiệt nhưng không bị giao chăn trâu cắt cỏ như bọn cùng lứa trong xóm. Bù lại nó cũng đen thùi lùi gầy đét linh hoạt y như  bạn bè. Tèo Cưng nhiều mụn kinh khủng nên nó hay nằm gối đầu lên đùi chú Diên nhờ  nặn.

        Chú Diên là hắn. Hắn là phạm nhân của trại nhưng tội nhẹ nên hay được ra ngoài lấy củi. Năm trước lũ về bất ngờ hắn cứu được 2 mẹ con trong xóm được đề nghị giảm án. Hắn không chịu bảo về buồn nên ở lại cho hết hạn luôn. Bạn tù nói hắn sướng ngoài chuyện mặc áo có số và ngủ trong 4 bức tường không phải nhà mình cũng không phải khách sạn thì hắn tự do. Nhưng bạn tù cũng khiếp các giấc mơ của hắn. Giấc mơ nào cũng đượm màu xác thịt nào là rên la là van xin là la hét...đã vậy còn đóng vai gái mới lạ.

        Đúng là hắn có giấc mơ đó từ 10 năm nay. Trong mơ hắn thấy mình còn là thiếu nữ đang đi đặt mua gà về làm đám cưới nhưng lại bị 3 gã thanh niên chặn lại trên đê chòng ghẹo. Câu qua câu về tay chân đụng chạm và kết cục cả ba đè hắn xuống. Một tên nắm tóc một tên xé áo quần một tên chồm lên người. Trời lạnh đá nhọn cỏ sắc ...thân thể hắn bị giày xéo tan nát. Hắn được đưa về làng trong trạng thái điên dại. Nhà trai từ hôn bố mẹ bất bực xóm làng dị nghị hung thủ thì không để lại manh mối... Hắn bỏ làng ra đi. Bụng mang dạ chửa thân tài ma dại xin từng miếng cơm và chết trong mùa đông. Đứa bé gần đủ ngày ra đời chòi đạp dữ dội vì ngạt thở nhưng không ai biết rạch bụng mẹ mà lấy con nên nó cũng lịm dần. Đấy là một bé trai...

        Hắn chưa kể cho ai về giấc mơ đó vì thế bạn tù nghĩ hắn bị đồng tính khi cứ  xưng "em" và xin các "anh" tha cho.

        Giấc mơ cũng chẳng liên quan đến việc vào tù của hắn. Hắn bóc lịch do say rượu  kinh niên để mất hàng trong kho. Hai thằng bạn kia đứa thì lên rừng buôn thú bị báng bụng nằm một chỗ đứa thì lấy vợ sinh một đàn con đói nghèo.

        Rồi một buổi trưa khi đang vác củi về trại thì hắn lại mơ. Chân vẫn bước đi mắt vẫn mở tai vẫn nghe Tèo Cưng rít rít nhưng hắn mơ thấy một người đàn bà cắp rổ khoai môn vụn đi qua chính là người trên đê hôm ấy. Tèo Cưng kêu má má rồi bỏ hắn chạy theo người đàn bà. Hắn đổ mồ hôi vứt bó củi ngồi xuống đám cỏ. Vậy ra cái Nhu không chết khi gần đến ngày sinh. Cái Nhu vào vùng hẻo lánh này sinh sống với những sào khoai cây đu đủ với lý lịch khai với Tèo Cưng là ba mất từ khi nó chưa ra  đời.

        Hắn cầm tờ giấy ra tù bước qua cửa sắt người bảo vệ cười cười khua lá thư dán kín hắn nhờ gửi ý nói yên tâm sẽ trao tận tay. Chân hắn nặng chịch lòng hắn còn nặng hơn. Mỗi bước một xa giấc mơ hắn mới tìm kiếm được thay cho giấc mơ cũ.

...................................

        Ngoài bì đề gửi Tèo Cưng nhưng lá thư lại bắt đầu bằng chữ: "Chị Nhu"

Người đàn bà đọc lại lá thư lần nữa. Đàn ông gì mà yếu vậy ta? Đâu có dễ chết khi đủ chân đủ tay chớ! Có đứa con trong bụng lại càng phải sống bò lê bò lết vẫn sống cái gì ăn được là ăn ngay gánh nước tưới cây đập lúa...gì cũng làm miễn lâu lâu nghe chòi một cái trong bụng khi buồn thì rờ tay lên bụng nói cho má khóc một hơi nghe con khi vui thì rờ tay lên bụng nói cười chung với má đi con. Làm má sướng vậy chứ  làm vợ khi được khi không mấy hồi.

Chị lật lá thư coi phía sau có địa chỉ không.

hoalucbinh

Chào chị Ý Xuân.
Đời thì nhiều chuyện phức tạp mà tình thì cực kỳ khó hỉu chị nhỉ? Viết ngược còn không hiểu thì viết xuôi còn khó vạn lần hi hi

Ý Xuân

Chào Tác giả

Truyện tình viết ngược bởi đời vốn nhiều cái lạ lùng ko hỉu nổi. Hi...hi...

hoalucbinh

gửi bà Thanh

"Sau khi nghe tường trình của bà tui đã thấy sáng láng hơn lên. Hình như phải viết lờ mờ quanh co mới sang trọng? "
Đấy thế có phải là hơn không. Nếu viết ra ai cũng hiểu thì cần gì viết nữa. Bà Aziz Thanhchung lại càng phải quán triệt chứ

Thanh Chung

Các bà đừng o ép tui quá tui vẫn đang uất cái vụ Thánh cưới lắm đây.
---
Tui xin tui can. Bên nhà tui còn nhiều nước yến lắm. Nếu cần thì ới một tiếng là xong.
Sau khi nghe tường trình của bà tui đã thấy sáng láng hơn lên. Hình như phải viết lờ mờ quanh co mới sang trọng?

hoalucbinh

Theo anh thì có nên hiểu ngược không. Có nên để lại địa chỉ cuối thư không?
HLB không biết nên đành bỏ ngỏ đấy anh ạ.

suadx

cùng HLB

Viết ngược nhưng có nên hiểu ngược o ?

hoalucbinh

Chào bạn chieunang
"Hắn" bị tuổi trẻ bồng bột ám ảnh nên hỏng bét hết may mà cuối cùng còn chút hy vọng. Có điều không biếtcuối thư "hắn" có ghi địa chỉ không nữa.
Mượn cớ trả lời com bạn giải thích cho mấy người bạn bắt bí của tui chút nghe.
Cám ơn bạn đã vào thăm.

hoalucbinh

Bà Thanh giờ này còn làm gì trên mạng vậy. Khó hiểu thật à. Chết thật mới sáng nay tui nói với bà tui thích đơn giản hay đến tôi cũng không hiểu nổi tui.
Hay lại rửa tay gác kiếm suy nghĩ sự đời ít lâu đã

chieunang

Câu chuyện "Hắn "nhiều ấn tượng

Thanh Chung

Tui đang sợ một mình tui "ngu lâu - chậm hiểu". Té ra bà Hoài cũng giống mình. Biểu quyết nhiệm vụ bà Hoài giao cho cả hai bà Lâm và bà Kim. Tác giả làm thơ phải có kèm bình lựng. Tác giả viết truyện phải khuyến mãi tường trình.
"làm má sướng vậy chứ làm má chồng sướng gấp ba lần" (Câu này dành riêng cho Mệ Lâm)