MỘT LẦN “SAI” TRONG NGHỀ

 

MỘT LẦN "SAI" TRONG NGHỀ

          Khoảng năm 1990 tôi  mới vào nghề  nên đi nhiều và cũng hay bị những cảm xúc lôi kéo mình. Một lần về huyện Hàm Thuận Bắc- Bình Thuận viết bài nghe giới thiệu có hai cháu bé bị nhiễm chất độc da cam thì đi ngay.

          Đó là một căn nhà bằng lá vách đất tuy không xiêu vẹo như  cách người ta hay nghĩ về nhà tạm nhưng cũng quá nghèo nàn khi đứng ngoài có thể nhìn xuyên từ cửa chính ra cửa bếp mà mắt không đụng phải vật gì có  giá. Trước nhà có một đầm sen. Đúng vào dịp mùa rộ sen đỏ tươi đung đưa  theo gió nhìn rất đẹp.

          Mẹ của hai chị em sinh đôi đón chúng tôi bằng vẻ mặt nhàu nhĩ dù  chắc xưa kia chị phải là người có nhan sắc. Hai nhân vật chính xuất hiện. Hận và Hờn đều tròn 16 tuổi. Hận ngọng nghịu vui vẻ nói: Chào các cô các chú tay chân quơ quàng lung tung rồi hát vừa hát vừa vỗ tay nhưng đôi tay bị khoèo nên vỗ không ra tiếng. Còn Hờn thì nằm trong cũi gỗ tay đang xé áo có vẻ vì bị nóng bức quá. Dưới cũi của Hờn toàn hộp đựng nhang muỗi. Mẹ Hờn giải thích Hờn không thể chịu đựng được bất cứ thứ gì nên không ngủ trên chiếu dưới chăn áo quần chỉ mặc vào khi có khách nhưng sẽ bị cô bé xé  ngay. Vì vậy gia đình mua nhang muỗi cho con khỏi bị đốt. Tôi nhìn thấy cặp vú thiếu nữ 16 nhú lên bé tí của Hờn. Nhưng cô bé không thấy không bao giờ thấy bởi cả hai cô đều không có mắt không có mi  mắt không có lông  mày thay vào đó là hai hố sũng xuống phẳng lì.

          Mẹ của Hận và Hờn kể khi đẻ ra ai nhìn cũng sợ họ khuyên nên bỏ  lại bệnh viện mà về hoặc đưa lên trung tâm nuôi trẻ mồ côi   nhưng hai vợ  chồng nhất quyết bế con về. 16 năm trôi qua họ bất lực ngồi nhìn con đau đớn. Hận còn đỡ rất vui tính biết chào hỏi nhưng Hờn thì không biết nói và luôn cào cấu mình. Khổ tâm nhất là khi Hờn khóc cái khóc không nước mắt nghe như tiếng rú man rợ và vô nghĩa. Vợ chồng chị không biết nên cào chỗ nào gãi chỗ nào dùm cho  con.  

          Vào lúc ấy việc từ thiện chưa nhiều như bây giờ ít ai giúp đỡ nên ba  má hai cô phải gánh vác hết. Lạ một cái là hai cháu đều ăn rất khoẻ khi nào  cho ăn cũng được và đút bao nhiêu ăn hết bấy nhiêu.

Chúng tôi lấy tư liệu vét hết tiền tặng gia đình rồi về lòng nặng trĩu vì ám ảnh vì thương xót. Khi ấy con tôi còn rất nhỏ đi làm về thấy có vết muỗi  cắn là tôi đã vội vàng bôi dầu và lâu lâu lại xem xẹp chưa vì vậy cái cảnh Hờn cào cấu vì nóng bức khó chịu mà bà mẹ ngồi nhìn bất lực khiến tôi bần thần.

          Mấy ngày sau có một cựu chiến binh đến cơ quan gặp tôi. Chúng tôi ngồi nói chuyện ngay ngoài hành lang phòng làm việc. Chú ấy nói: "do cháu ít đến xã nên không biết gia đình này không phải là bộ đội du kích đâu. Ba  của hai cô bé đã chiêu hồi và phục vụ cho Ngụy. Nhưng do sống ở vùng Hàm Thuận Bắc lâu nên ông ấy cũng bị nhiễm chất độc da cam". Rồi  ông buồn rầu bảo: "Thôi cha nó có tội thì kệ nhưng con cái khổ quá không phân biệt con ai cứ bị chất độc da cam là hết làm người tụi con giúp được gì thì giúp".

          Cuộc nói chuyện có nhiều người đi qua nghe thấy và bàn tán là tôi thiếu thông tin khi viết bài. Tôi cũng không thanh minh được điều gì.

Ít lâu sau một nhà báo giỏi hơn viết bài về hai cô bé  này và nói rõ ý  của người cựu chiến binh đó. Tôi rất phục. Các cá nhân đơn vị cũng từ  quan điểm nhân ái ấy mà  giúp đỡ gia đình Hận và Hờn nhiều hơn. Sau này  tôi đi nhiều gặp nhiều cháu bé bị nhiễm chất độc da cam tôi cứ tự hỏi những hình hài cong queo nằm trong bể chứa phoocmon kia tốt hơn hay vật vã sống tiếp ít năm nữa mang tên con người mà cách sống không thể là một con người tốt hơn.   

Sau này nghĩ lại tôi thấy mình đã không sai dù những ngày ấy tôi  luôn tự trách mình bộp chộp.          

Hà Vân

Xin chào Hoa Lục Bình
Mình thường vào đọc bài viết của bạn ngắn gọn súc tích mình thấy hay và rất thích. Cảm ơn nhiều.
Bài viết về hoàn cảnh bệnh tật đói khổ nghèo nàn của gia đình ấy vào những năm 1990 mình không có dịp đọc nhưng chắc chắn là tự nó rất khách quan đã nói lên sự tàn phá của chiến tranh và toát ra lòng nhân đạo ...

Chúc Hoa Lục Bình luôn thành công trong mọi lĩnh vực.
Chúc một ngày vui vẻ an lành.