ĐỜI KHÔNG BẠC
ĐỜI KHÔNG BẠC
Thế mà đã hết năm
Tôi ơi
Hóa ra đời không bạc.
Mẹ vào viện lưng còng vóc hạc
Giờ đã vui tươi tắn xuân về
Mình chơi sang, sắm một quả ung thư
Các bác sĩ tránh nhìn mình thẳng mặt
Thế mà hóa ra đời không bạc.
Nó sợ mình, mình ngại nó chi mô
Bạn bè thương meo miếc chăm lo
Đồng nghiệp quý thuốc thang giúp đỡ
Đời không bạc
Còn cho thêm chút nữa
Một niềm vui be bé nói thầm.
Tôi ơi
Giờ đã xuân ,
Mai cũng vẫn là xuân
Với em, Tết là ngày anh gặp đó.
Với biển. Với anh. Áo tắm xanh
Sóng vỗ.
Khúc quanh nào mình vẫn có bên nhau.

ĐỪNG RẢI GAI VÀO EM
ĐỪNG RẢI GAI VÀO EM
Người đàn ông băng qua cánh đồng
Cánh đồng quen thuộc.
Nhưng người đàn ông muốn đi nơi khác
Nên cúi nhìn đăm đăm.
Từ đôi mắt của ông
Những chiếc gai rơi xuống đất
Cắm vào những bông hoa mới mọc
Người đàn ông chau mày.
Ấm êm không phải nơi này
Mọc đầy gai nhọn
Có một nơi dịu ngọt
Tỏa mùi hương nồng say.
Người đàn ông phủi tay.
Biết người đàn bà sẽ qua được.
Anh ơi
Chân anh mang dép
Sao lại sợ gai đâm
Sao anh nghĩ những chiếc gai của em
Lại làm anh đau được
Khi em tự đâm vào tim mình hàng ngàn vết
Mới thử một lần vào vết chai chân anh.
Anh ơi, đi về nơi khác
Cũng đừng rải gai vào em…
ÔI TRỜI , ĐÀN ÔNG
ÔI TRỜI , ĐÀN ÔNG
Có một mẩu chuyện vui sưu tầm được. Trong lớp, cô giáo nói theo các nhà khoa học thì cứ 17 phút đàn ông nghĩ đến sex một lần. Cả lớp im lặng, lát sau, có một giọng nói rụt rè cất lên : “ Không thể như thế được”. Cả lớp hướng mắt về phía người phát biểu. Cậu nói tiếp : không thể như thế, vậy 16 phút kia chúng ta biết nghĩ về cái gì”.
Và đây, cuốn sách bán chạy nhất thế giới. Rất ngạc nhiên và thú vị
'Đàn ông nghĩ gì ngoài sex?'
Đó là một cuốn sách viết về sex, 200 trang, phần nội dung là các trang trống trơn...
Một nam diễn viên hài người Anh tên Sheridan Simove là người đã có ý tưởng viết nên cuốn sách mang tên: “Đàn ông nghĩ gì ngoài tình dục”. Cuốn sách là thành tựu suốt cuộc đời của ông.
Từ cuốn sách này, Sheridan muốn đưa ra một kết luận mà ông cho rằng, cả thế giới cần thiết phải được thông báo: Đàn ông nghĩ gì ngoài tình dục? Hoàn toàn không có gì!
Cuốn sách này gây thú vị với độc giả bởi trang bìa và các tiêu đề hấp dẫn như nhau. Nhưng khi bạn mở cuốn sách, tất cả 200 trang được để trống. Hiểu được ý đồ của tác giả, sinh viên nước Anh đã truyền tay nhau cuốn sách này và coi nó như một món quà thú vị tặng bạn bè. Bởi vậy, cuốn sách nhanh chóng lại trở thành một cơn sốt trên khắp các trường đại học của Anh.
Một sinh viên Đại học Nottingham đã mua cuốn sách như một món quà cho một người bạn để ghi chép bài giảng trên lớp học. Thậm chí, một số người còn cho biết: “Khi cầm vào quyển sách, tôi không thể đặt nó xuống”, “đó là một quyển sách có ý nghĩa thật sâu sắc” và “tôi không thể chờ đợi phần tiếp theo”...
Ngay sau khi xuất bản lần đầu tiên, cuốn sách đã ngay lập tức xuất hiện ở vị trí thứ 744 trên bảng xếp hạng những cuốn sách bán chạy nhất của Amazon. Thậm chí, “Đàn ông nghĩ gì ngoài tình dục” đã bán chạy hơn cả những cuốn sách nổi đình nổi đám như Harry Potter của JK Rowling hay Mật mã Da Vinci của Dan Brown.
Với duy nhất bìa sách có chữ, cuốn sách giá 4.69 USD đã chứng minh nó là một trong những cuốn sách bán chạy nhất trên Amazon.com.
Sheridan Simove, đã từng tốt nghiệp Khoa tâm lý Đại học Oxford. Ông chia sẻ: “Tôi chưa bao giờ nghĩ ý tưởng của tôi lại được ủng hộ bởi hàng nghìn sinh viên. Tôi đang có ý định phát triển nghiên cứu và lên kế hoạch lấy bằng tiến sĩ tại các trường đại học với đề tài: phụ nữ nghĩ gì ngoài tình dục. Hy vọng những phát hiện của tôi sẽ hoàn thành để công bố trong thập kỷ tới”.
“Đàn ông nghĩ gì ngoài tình dục” chỉ mất của tác giả có 9 ngày để hoàn thành từ khâu sản xuất ý tưởng tới khâu xuất bản. Nhưng là ý tưởng ấp ủ của tác giả nhiều năm trời về một cuốn sách thú vị về “chuyện ấy”.
Thanh Mai (theo Telegraph)
THƠ TÌNH- KHÔNG PHẢI THƠ TÌNH
THƠ TÌNH- KHÔNG PHẢI THƠ TÌNH
Tự nhiên tôi được đọc rất nhiều thơ lục bát của các thi sĩ đất Ninh Bình, bắt đầu từ Kao Sơn, rồi Lê Thi Hữu, rồi Nguyên Bình…Y như họ đều sinh ra để làm lục bát vậy.
Thơ Lục bát của đất Ninh Bình thường có cái gì đó láu lỉnh, lấp lửng, tinh ranh và tình tứ, không hồn hậu như của mấy anh chị trong Nam. Bởi thế, có khi tôi không thể phân biệt được họ, nhất là tình yêu chớm nở của trai- gái.
Nhưng bài thơ này, không phải tình yêu lứa đôi, không phải cái xao xuyến, nuối tiếc của tình yêu chia xa mà ở một cái gì đó cao hơn.
Một cuộc chia tay ở sân bay- không có tiếng còi tàu réo dài thê lương như xưa, không có bàn tay vẫy qua cửa sổ ô tô. Cuộc chia ly nâng một người lên xa tít, khuất hẳn vào mây. Người ở dưới một mình ngậm ngùi. Cái cám giác chia tay mà không được người ta lưu luyến ấy lồ lộ ở cái thế cao thấp của hai người
‘Máy bay đưa em lên cao
Thế là ta bé tẻo teo dưới này”
Rõ là đã có sự phân biệt, mà đây cũng là đầu mối của mọi sự tan vỡ, khi hai người không cùng hoàn cảnh.
“Em làm một cuộc rong chơi
Mà xem thiên hạ nói lời vàng son
Bây giờ ta bé con con
Em lên chút nữa không còn thấy ta”
Ban nãy, tay còn nắm tay, nhưng người ở lại đã biết tất cả đã hết rồi, chỉ chút nữa ta không thấy em bằng mắt thường, mà em thì sẽ xóa ta trong lòng em, bởi thân phận đã khác.
Cái bay bổng một kẻ nhẹ tênh vào mây trời càng làm cho kẻ ở lại thêm cám cảnh dưa cà, mắm muối
“Rồi ta về với mẹ già
Với ao rau muống ruộng nhà mưa chan
Với giàn hoa lý hoa lan
Với hàng dương xỉ buồn tan vào chiều”
Chẳng biết vì sao một người bay lên cao một người ở lại. Tâm hồn không đồng điệu hay hoàn cảnh bó buộc, nhưng người nhìn thấy ngọn rau muống nõn lên trong mưa, cảm nhận được quê nhà ngát hương hoa lý, hoa lan, đồng điệu với ngọn dương xỉ buồn tan vào chiều…chắc không mấy hợp với những đám mây trên cao. Sự chia ly, vì thế, sẽ rất hẳn nhiên
“Ta về ngõ nắng như rêu
Rêu như áo mẹ bạc nhiều năm phơi
Em đi một chuyến lên trời
Biết đâu rồi lại một đời cách ta.”
Bốn câu cuối như dự cảm “biết đâu” nhưng thực chất là sự khẳng định, khi mà ta đã bé tẻo teo, ta bé con con mà em thì đã “rong chơi để nghe thiên hạ nói lời vàng son.”
Bài thơ có anh, có em, có chia xa, có ngậm ngùi…nhưng không hế thấy tiếc nuối, cũng không thấy tình yêu. Có lẽ người đi không phải một em- kiều nữ hay gái quê- mà chỉ là một người, hay một dạng người. Những người ấy thích thay đổi, họ sẽ ra đi, sẽ quên quê nhà, bạn bè, quên những kỷ niệm xưa để tìm những vàng son nơi đất mới. Rồi trong họ, những kỷ niệm sẽ thành quê kệch, bạn bè cũ là người quê mùa…có thể họ sẽ phải xóa đi mùi bùn đất rơi rớt trong họ. Không trách họ được, bởi họ đang theo hướng đi lên phía trước.
Những người quê mùa ở lại- như tác giả bài thơ- cũng không trách, chỉ ngậm ngùi như mất đi một chút tốt đẹp mà họ thì muốn lưu giữ.
Người làm thơ, nhất là thích làm thơ lục bát thường có nhiều hoài cổ trong lòng. Ít khi người làm thơ đem đổi hoa muống, hoa cải bằng hoa Lys, hoa tuy líp trong thơ. Bởi thế, cái ngậm ngùi này cũng sẽ nhè nhẹ mà thôi.
Bài thơ không dài, không kể lể, không mô tả, chỉ buồn buồn tan vào chiều như hàng dương xỉ góc vườn nhưng tôi thích nó bởi có thể hiểu theo nghĩa nào cũng hợp lý. Hiểu rằng trai gái yêu nhau, nàng muốn hoa lá, muốn vàng son nên nàng bỏ chàng ra đi… cũng đúng. Hiểu hai người bạn, người thích thay đổi, bay bổng, người quê kệch chia tay nhau…cũng đúng. Hiểu chia tay ở sân bay, chia tay ở bến đò, chia tay trong lòng chẳng có ga có bến nào…cũng đúng.
Mà ngậm ngùi làm sao khi một bước chân đã “một đời cách xa”
Bài thơ của tác giả Bình Nguyên- Hội VH-NT Ninh Bình chính là Gã khờ cay cú đáng yêu mà tôi giới thiệu bài thơ Chợ chờ hôm nào.
TIỄN EM LÊN MÁY BAY
Máy bay đưa em lên cao
Thế là ta bé tẻo teo dưới này
Bàn tay vừa nắm bàn tay
Rồi ra mù mịt đám mây bầu trời
Em làm một cuộc rong chơi
Mà xem thiên hạ nói lời vàng son
Bây giờ ta bé con con
Em lên chút nữa không còn thấy ta
Rồi ta về với mẹ già
Với ao rau muống ruộng nhà mưa chan
Với giàn hoa lý hoa lan
Với hàng dương xỉ buồn tan vào chiều
Ta về ngõ nắng như rêu
Rêu như áo mẹ bạc nhiều năm phơi
Em đi một chuyến lên trời
Biết đâu rồi lại một đời cách ta.
THƯ GIÃN VỚI ẢNH ĐẸP TRONG RỪNG
Khu du lich Thiên Thai o huyện Hàm Tân tỉnh Bình Thuận

Diện tích trên 200 ha, có nhiều loại thú rừng và thú nuôi như chim cút, heo rừng, gà ta...

Những ngôi nhà trong khu du lịch đều là nhà cổ, cột tròn. Ngôi nhà này có 30 cột


Đá được dùng làm cảnh đều khai thác từ thiên nhiên, không phải chở từ nơi khác đến

Mỗi khu nhà (cái này chỉ dùng ngồi ngắm cảnh) đặt cách nhau khá xa và giữa vườn hoa. Nhìn có giống Trạm giao liên không nhỉ

Từ nhà nghỉ nhìn ra là thấy hồ hoa Anh Đào và thác nước. Nhà nghỉ rất hiện đại, rộng đẹp, có bồn tắm, máy lạnh, tivi màn hình phẳng, két...đựng tiền

Đang giữa mùa hoa Anh Đào

Con đường đá và công viên cỏ đang hoàn chỉnh dần

Cánh nhà Đài bao giờ cũng nằm trong danh sách những người khám phá đầu tiên

Trang trại này nuôi nhiều heo rừng nên thực đơn sau khi thăm thú những cảnh quan này sẽ rất nhiều dinh dưỡng

Hoa trên trời chỉ một cơn gió là thành gấm mặt đất

Xa xa phía bên kia là một nhà sàn bằng tre và nó nằm trên một con suối đá. Chỗ ấy ngồi làm thơ...con cóc hay nâng ly giữa đêm trăng thì thơ ra thơ người ra người

Trong hồ này có nhiều cá. Mình mà câu được, có người chìa lưng ra cho mình làm bếp

Hoa và cỏ dại rất nhiều

Cây lá buông trong khu du lịch. loại cây này người dân dùng lợp nhà, lấy gỗ, làm đũa, đan nón...Nhưng trồng không được, chỉ tự mọc thôi. Qua một trận cháy lại mọc.
Tiếc là máy không sạc pin, đang chụp say sưa thì lăn đùng ra bãi công, nếu không sẽ còn khối khoảnh khắc được ghi lại bởi tay máy mới có máy này. Thôi, cứ tạm thế đã. Mai sẽ đưa tiếp hình cây cối và núi đá của Thiên Thai
TÌM KHU DU LỊCH GIỮA RỪNG
TÌM KHU DU LỊCH GIỮA RỪNG.
Chính là giám đốc sở Văn hóa- Thể thao- Du lịch, nhưng tôi cho rằng Chính nên làm thơ, bởi anh cực kỳ lãng mạn.
Bởi cái đầu lãng mạn ấy nên khi làm Bí thư huyện Tuy Phong, Chính một mực rủ đi Thác Revly.
Thác nằm tại huyện Tuy Phong, trong một khu rừng, giáp huyện Đức Trọng- Lâm Đồng. Chúng tôi được báo sẽ rất vất vả, nhưng khi ấy tôi đang âm mưu làm loạt phim Những miền đất chưa khám phá nên nói khó đi tức là chiêu “khích tướng” với tôi.
Từ 6h sáng chúng tôi đã rời Phan Thiết. 8h tập trung tại Hạt kiểm lâm của xã Phan Dũng- huyện Tuy Phong. Dọc đường không ít lần cả bọn nhoài người ra xe trầm trồ vì những cung đường uốn lượn trên mây, vấn vít quanh núi, những con suối trong vắt vuốt ve ghềnh đá.
Tiếp chúng tôi cùng một đoàn nhiếp ảnh thành phố Hồ Chí Minh là gần hai chục anh thổ địa với những chiếc xe kềnh càng y như Mink hay Samson hồi xưa. Mỗi xe chở một người, nhóm nhiếp ảnh đi rừng quen nên có anh chẳng cần sự trợ gíup nào hết, cứ xe ta ta cưỡi.

Thác Revly mát lạnh giữa rừng giáp ranh Bình Thuận- Lâm Đồng
Đi rừng bao giờ cũng sướng vì cây cối nhiều, hoa đẹp, cỏ lạ, ít gặp người. Đã vậy còn có thể nghe tiếng chim với đủ cung bậc. Nhưng chỉ khoảng 15phút cả nhóm bắt đầu đối mặt với loại đường chỉ một bánh xe đi lọt. Đá nhiều và sắc nhọn, ngồi xe như cưỡi ngựa, mệt bở hơi tai. Con đường đi qua 7 suối cạn. Có nơi chỉ đá là đá, nhưng phần lớn có nước. Chúng tôi tháo giày ba ta, lội qua, đi giày vào lên đường tiếp. Chuyện ấy chỉ xảy một lần, bởi từ đó về sau tất cả đều để giày và tất lội. Cho khỏi đá đâm chảy máu chân và khỏi bắt người khác chờ.

Đường đi là thế này đây
Tôi được một tay lái tên Long thồ. Lúc đầu tôi ngồi điệu nghệ với khoảng cách vừa đủ. Sau đó từ từ nhắm mắt lại khi đi qua núi, qua suối, rồi bám chặt lấy yên xe rối túm luôn áo tài xế. Nhưng như vậy cũng không thoát. Được một lúc, xe bị gai tre đâm phải ngừng lại tháo ra, vá luôn giữa rừng. Rồi xe ngập nước không nổ máy, rồi xe đâm vào đá tảng cong cần đạp...Tóm lại, nhừ như ngồi trên một con ngựa điên phi qua hàng trăm km. Nhưng rồi cũng đến lúc phải bỏ xe đi bộ. Qua một cánh từng tre cao ngất, qua một rừng bằng lăng hoa nở tuốt trên trời, qua những vạt đất bị heo rừng ủi nham nhở, qua mấy ngọn đồi toàn đá rồi đến Thác.
Cánh thổ địa lập tức đi ngăn suối bắt cá, kéo cây nhóm lửa. Đám nhà báo lục đục lôi máy quay, chân máy, micro...nhóm “lười” gồm tôi và Giang bắt đầu tìm chỗ đẹp để...tắm ra và xí một phần ngọn suối phía trên.
Ngọn thác này từ huyện Đức Trọng tỉnh Lâm Đồng đổ về Bình Thuận, vì mang trọng trách là di tích của hai tỉnh nên nó cũng cao, chả biết bao nhiêu mét, nhưng khó leo lên được. Nước chảy lâu năm mài bọn đá thành những quả trứng màu xám và nhẵn thín, rất hợp với...chặn giấy.
Quanh thác toàn cây cổ thụ, bình thường thấy đẹp nhưng đã vào rừng rồi thì “em” nào như “em” nấy, chỉ nhận được từ đám du khách mệt mỏi những cái nhìn đáng tủi thân. Tuy vậy, nước mát lạnh như nước đá, giữa trưa mà tắm thì tuyệt. Trong nước còn có rất nhiều thứ ăn được, nhất là con Kỳ tôm- một loại như kỳ đà. Mấy tay thổ địa túm được một chú lơ ngơ nên thịt luôn. Cá thì rất nhiều, chích 1 luồng điện đủ ăn cả bọn. Nhưng thú vị nhất là món thịt heo Chính mang về từ đâu tận trời Âu, da giòn, trong vắt, thịt hơi mặn, ăn chung bánh mì đen và phoma...nói chung Tân Cổ giao duyên ai ăn Âu cứ Âu ai Á cứ Á. Mấy bác địa phương hăm hở chọn món Âu rồi vứt hết, bày tỏ luôn lòng thương hại với người phải ăn món Âu. Cánh nhà báo giao tiếp nhiều, toàn hoà thượng Thích Đủ Thứ nên không kén cá chọn canh.

“Tân cổ giao duyên: Bánh mì ăn với cá suối nướng xiên tre”
Chính nhiệt tình vẽ dự án, nào là khám phá rừng nguyên sinh, nào ngắm bằng lăng tím rực (chính là mùa này này), nào là thi leo núi, nào là tổ chức giao lưu với người Rakley (chủ nhân Phan Dũng)...Nhưng ít ai nghe và để bụng vì mọi người đều tỏ rõ sự tư lợi: đi tìm phong lan. Phong lan rất nhiều, trên cây thì Ngọc điểm, Thanh Đạm, đuôi chồn...dưới đất thì Địa Lan, trên đá thì Thạch Lan...ai cũng tìm vài cây đem về làm “kỹ nghệ”, đâu biết rằng ở rừng khô rang nó sống, về chăm gần chết thì nó ẻo lả như mấy tay bóng, thấy mà ghê.
Ăn no, thiu thiu ngủ trong tiếng suối, cả bọn ra về. Chuyến về như quân bại trận, đồ đạc lếch thếch, mặt mày ủ dột. Bao nhiêu hăm hở biến hết, ai nấy than thân trách phận sao lại nghĩ đến chuyện đi thám hiểm. Riêng Chính thấy như có lỗi, cười giả lả bảo: “Du lịch rừng mà, hoang sơ nó thế”.
Còn tôi, đau chân, đau lưng...cạch đến...lần đi sau luôn.
TRONG MƯA VÀ TRONG SƯƠNG
TRONG MƯA VÀ TRONG SƯƠNG
Chuyến đi miền Trung lần này kéo dài lòng thòng. Vào TP HCM và đi Đã Nẵng mất đứt 10 ngày. Trời bắt đầu mưa từ khi qua khỏi Ninh Thuận và ngớt mưa khi về đến Ninh Thuận, chả trách người ta gọi Ninh Thuận (Phan Rang) - Bình Thuận là Nóng như rang, gió như phang.
Đi gặp mưa mới thấy quý những ngày nắng ráo. Bởi mưa khiến xe chạy như rùa. Tinh thần mệt đâu nghỉ đó được quán triệt ngay từ đầu nên bác tài đỡ được cái sức ép tâm lý, mọi người cũng tùy ý, thích ngồi chơi ngắm cảnh bao lâu thì tùy.
Đà nẵng là mảnh đất mình cũng đến nhiều lần nhưng toàn vội vàng. Lần này được ở lâu mới có dịp đi Hội An, Non Nước, Mỹ Sơn, Bà Nà. Mình không đem máy ảnh (không có lấy đâu mà đem), nhờ Hó cho cái nào khoe cái nấy thôi
Hội An thực ra cũng không có gì đáng để nói ở đây, chỉ là những khu phố nho nhỏ, mái ngói cũ muốn sập và những món ăn mình thấy chẳng ngon. Bù lại, mọi người mua lồng đèn, bóp, tranh ảnh, bánh đậu xanh…và khoái chí vì người Hội An quá lịch sự, văn hóa.
Non Nước đẹp, đi đúng lúc trời lạnh, lên cao càng co ro. Ai muốn cầu xin gì thì nên đến bởi nó có một vẻ linh thiêng, huyền bí dễ tin.
Khu di tích đền tháp Chăm Mỹ Sơn là nơi mình thích nhất. Tuy số lượng còn lại sau chiến tranh chỉ khoảng 1/3 so với ban đầu nhưng đây là những đền tháp đẹp, độc đáo, có vẻ hoành tráng nhất ở VN. Tham quan vào lúc mưa nặng hạt, ai nấy ròn rén trong các loại ô, nón, áo mưa mặc một lần (xin hiểu đúng nghĩa từ này). Cái đọng lại là nhiều linga và yoni lắm. Cứ y như là nếu tận thế thì mất hết, chỉ còn những tượng đá linga yoni trơ gan cùng tuế nguyệt, chứng tích của tình yêu và sự tái sinh. Hó chụp một tấm ảnh lúc mình nhìn trời mưa và một người đàn ông cầm dù đi qua. Đó là anh Tiến- một kho chuyện về văn hóa Chăm. Sau đó, bọn mình làm quen anh Tiến, đi Cà phê để “tra khảo” thêm tài liệu. Nhớ nhất quan niệm của anh “Chúng ta sợ hoàn hảo bởi hoàn hảo dẫn đến sự hủy diệt”.
Ngày cuối đi Bà Nà trong lúc trời có mưa và lạnh. Áo xống đem theo bao nhiêu mặc vào hết, thế mà vẫn lạnh. Đường lên đỉnh núi lướt trên rừng cây cổ thụ, hoa dại, thác nước và những chiếc cầu mỏng mảnh …Càng lên cao sương mù càng dày đặc, cuối cùng chỉ mấy người trong cabin nhìn thấy nhau. Đến bến cuối có nhiều trò chơi cảm giác mạnh, có cà phê nóng, có khách sạn ấm áp và có…sương mù. Chụp ảnh trong như đi Tây.
Ngày về, cố gắng đi sớm để ngủ lại Nha Trang và gặp bạn bè Nha Trang. “Ra sân bay đón đoàn” có chị Lê Khánh Mai và Chanhrhum (lúc đi đã gặp nhưng chưa đã). Cà phê, ăn sáng, tán gẫu với nhau và chụp một ít ảnh. Thời gian trôi qua rất nhanh, cuối cùng cũng vẫn chưa đã, lại hẹn lần sau.
Về Phan Thiết đã mấy ngày, bạn bè hỏi đi thế nào, khỏe không, đưa hình lên để thấy khỏe không nhé.











ĐỐI THOẠI VỚI ĐẦU GỐI
ĐỐI THOẠI VỚI ĐẦU GỐI
Không thể nào ngủ được dù đã cố dỗ cái đầu bằng mọi cách, ông Mỹ ngồi dậy im lặng trong đêm tối.
Chiều nay, ông Hiệp- một nhân viên dưới quyền hồi cả hai đương chức, một hàng xóm cùng khu phố - đã mắng ông Mỹ : “Nói với anh quá bằng tôi nói với đầu gối tôi cho xong”.
Ông Mỹ cay đắng đay đi đay lại câu này trong đầu. Bình thường ông đã ít nói. Hồi ở cơ quan, làm trưởng phòng cho một thằng Giám đốc bé hơn con mình, ông nói gì nó cũng nghe nhưng không thèm làm theo gì hết, rốt cuộc, ông cứ im lặng lầm lũi. Về hưu, vợ bệnh mất, con cái đi làm cả ngày, cháu chắt nhà trẻ giữ. Cả ngày ông vào ra ra vào, tối đến mạnh ai nấy ôm ti vi rồi đi ngủ. Chưa từng ai hỏi ông tháng này thiếu tiền thì phải làm sao, thằng Bi mở mồm nói tục thì dạy thế nào, nhà xây hướng Nam hay Bắc thì hợp…Ông Mỹ vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn đi lại nhưng nói thì hầu như không. Thế mà, ra tổ dân phố, nói một câu sau bao ngày im lặng lại bị người ta nhiếc là ngu hơn cái đầu gối.
Ông Mỹ với tay bật đèn, những thứ xa xa lập tức chìm sâu vào bóng tối, chỉ có cái đầu gối của ông lộ ra, nhẵn thín. Ông chưa từng lấy nó thay bàn chân nên xem ra nó vẫn trẻ, mướp mát hơn cái tuổi của mái tóc ông.
Thẫn thờ, ông nhìn đầu gối mình và bất giác bật lên tiếng:
-Chào ông.
- Chào ông
Một tiếng nói bật lại. Ông Mỹ giật nảy người, ma ư, tim đập như vỡ cả lồng ngực. Xung quanh vẫn im lặng. Ông nhìn xuống đầu gối, hình như có mấy vệt nhăn xuất hiện, lăn tăn chạy lên chạy xuống. Dè dặt, ông nhìn nó:
-Anh chào tôi ư?
-Chứ ai nữa- đầu gối đáp.
Ông Mỹ run lên vì ngạc nhiên, vì mừng rỡ. Trời ơi, xưa nay sao ông không biết mình có một người bạn thân thiết và gần gũi đến thế này.
-Ông…có thể trò chuyện với tôi không?- Ông Mỹ duỗi thẳng chân ra cho đầu gối chùng xuống.
-Thế, ông muốn nói về chuyện gì?
-Cái ông Hiệp bạn tôi, chiều nay…
-Ông ấy không phải bạn ông.
Ông Mỹ chồm tới nghe.
-Tay ấy ghen với ông vụ con gái ông lấy được chồng giàu, mà tay ấy đang muốn nịnh tổ trưởng dân phố để bà vợ bán chè đầu hẽm không bị nhắc nhở, chứ chuyện ông nói là đúng.
-Á, à…
Ông Mỹ thấy chuyện sáng dần ra. Rõ là phải có lý do chứ, sao tự nhiên mắng ông xơi xơi thế được
- Anh có buồn ngủ không- ông Mỹ gặng hỏi.
-Tôi có phải như các ông đâu mà ăn, ngủ, ghen tỵ…
-Vậy…chỉ đầu gối của tôi biết nói, biết nghĩ, hay của ai cũng vậy?
-Của ai cũng vậy. Khi các ông họp, ngồi chơi, chúng tôi cũng trao đổi thông tin nhau và biết tất cả mọi thứ.
-Vậy…nếu cái đầu gối của sếp tôi mà…mà…
-Tôi hiểu câu hỏi của ông rồi. Nói gọn lại, làm sao không biết đây. Có nhiều chuyện chúng tôi còn ngượng, đỏ hết cả gối lên ấy chứ. Nhưng chúng tôi phải tập cách làm quen.
- Vậy…có cái đầu gối nào biết nói chuyện với …chủ như ông không?
-Tất cả đều biết nhưng cho đến giờ này chưa từng có ai hỏi chuyện cái đầu gối của mình hết.
-Tôi…tôi sẽ nói chuyện với ông hàng đêm, được không?
…………….
Từ đó, cứ nhà vắng người là ông Mỹ vén quần lên, nhìn vào cái đầu gối và bắt đầu cuộc trò chuyện. Có khi họ đàm đạo đến sáng, có khi chỉ vài câu nhưng những cuộc nói chuyện ấy, ông Mỹ đều thấy phấn chấn. Dần dần ông vui tươi, hoạt bát, hay pha trò, tính tình dễ chịu hẳn. Con trai ông hỏi bố có bồ à, ông bảo còn hơn bồ, cậu ấy lại bảo thế thì là bà Hai. Chết, phạm thượng quá, đây là tri kỷ, là Bá Nha với Tử Kỳ chứ đâu tầm thường như tình yêu nam nữ.
Buổi tối, đầu gối bảo đáng ra ông nên có cô nào đó cho vui. Theo đầu gối, công thức chia hai cộng bảy là phù hợp. Ông tò mò hỏi kỹ thì biết thời nay mấy ông già muốn lấy vợ hai hay kiếm bồ, cứ lấy tuổi của mình chia cho hai và cộng thêm bảy là đúng. Như ông, bảy mươi chia hai là ba lăm, cộng bảy là bốn hai. Thế mà vợ ông, nếu còn, cũng sáu mươi bảy rồi. Bà ấy mà muốn lấy chồng thì phải tìm ông một trăm hai mươi tuổi. Chà, già quá. Nhưng bốn hai là như ai nhỉ…à, như con mẹ văn thư khó chịu. Ông bật cười, rồi cười bò lăn bò càng ra. Đứa cháu đi ngang qua ghé vào hỏi ông có gì vui thế.
Càng ngày, câu chuyện với đầu gối càng thú vị. Nó mà ngu ư? Không nhé. Nó biết các bà sáu mươi mà vẫn dùng kem dưỡng da mặt là vì lý do gì. Nó biết ban đêm các lão ngủ mơ thấy gì nhiều nhất. Nó biết vì sao sếp hay cặp với thư ký. Nó biết…tất tần tật.
Ông Mỹ yêu cái đầu gối lắm. Khi tắm, ông nhẹ nhàng kỳ cọ cho nó sạch bóng thơm tho, đi bộ ông rón chân nhẹ nhàng cho nó khỏi bị căng quá, ông không để vật gì nặng lên đầu gối, không tỳ nó vào đâu hết…bởi vậy, nó cứ mướp mát, trẻ trung y như cái đêm đầu tiên ông nói chuyện cùng nó. Đôi lúc ông muốn hôn cái đầu gối nhưng lại sợ mình quá sàm sỡ làm mất hình ảnh đẹp với đầu gối. Nghĩ đến những năm tháng không có đầu gối bầu bạn, ông lại giật mình.
Bữa nay, ông Mỹ quyết định tự mình đi mua một miếng vải và một ít dây thun. Ông sẽ may cho đầu gối một cái áo, khi ông đi vệ sinh hay tắm, đầu gối không phải nhìn những cảnh khiếm nhã.
Phố xá chủ nhật đông quá, vỉa hè toàn bán hàng nên ông cứ giữa lòng đường mà đi. Vừa đi ông vừa tưởng tượng cảnh đầu gối có áo mới. Chắc phải mua 2 bộ áo để thay ra thay vào. Vải thun để không ủi, bởi khi ủi con cháu hỏi cái gì đấy thì biết trả lời sao…
Miên man,ông không chú ý hai thằng tay lái lụa từ sau đâm thẳng vào người. Ông Mỹ ngã nhào ra phía trước, cả hai đầu gối nện xuống mặt đường , ông đau đến gần ngất đi. Người ta khiêng ông lên hè, lấy dầu, lấy bông bịt cho vết thương đỡ chảy máu. Nhưng ông Mỹ nhất định giật miếng bông ra. Chằm chằm nhìn đầu gối, ông gào lên:
-Ông có sao không ông. Trả lời tôi đi chứ.
Máu chảy ròng ròng, đầu gối nát bấy vì va chạm. Im lặng. Ông Mỹ khóc nức nở : “Ông ơi, sao ông ra đi bỏ tôi lại trong im lặng thế này”. Thiên hạ lắc đầu “Ra ông này điên”.
Đêm đó, ông Mỹ sốt cao, mê thì thôi, tỉnh dậy lại tháo bông băng ra mà khóc. Hai tuần sau ông khỏi hẳn, nhúc nhắc đi họp tổ dân phố. Ông Hiệp đến cạnh hỏi thăm. Ông Mỹ im lặng, nắm tay ông Hiệp lắc lắc. Nhờ câu chửi của ông Hiệp mà ông có một khoảng thời gian đầy kỷ niệm với cái đầu gối. Giờ nó bị tai nạn giao thông chết rồi, ông Mỹ bắt đầu điên thực sự.
Điên trong im lặng.
(Cám ơn nhà văn Hoàng Đình Quang và Nhà thơ Lê Khánh Mai đã khuyến khích tôi viết truyện ngắn này)
ĐI TRẠI SÁNG TÁC
ĐI TRẠI SÁNG TÁC
Trại nằm vắt vẻo từ tháng 11 đến tháng 12/2011. Nghe dài loằng ngoằng chứ thực ra chỉ 5 ngày.
Năm ngày ở Vũng Tàu mà “nhân sự” các cuộc ăn chơi, karaoke, đàm đạo văn chương…dày như lịch sử .
Trại viên gồm 13 người cả văn, thơ, nhạc. Chỉ có hai nữ là mình và Lâm Cúc. Còn lại đều quân tử đáng kính. Nguyễn Hiệp bé nhất. Sinh năm 1964.
Vừa bước lên xe mình đã may mắn ngồi gần anh Dương Diên Hồng, tác giả của rất nhiều đầu sách bán đắt như tôm tươi. Toàn sách mang tính học thuật cao siêu như chữa bệnh bằng Thiền, khí công, đánh cờ…Thầy nhận mình làm học trò và luôn lo lắng, chăm sóc mình. Chia tay, Thầy còn gọi điện trước nói con phải cố gắng tập Thiền nhé. Thưa Sư Phụ, con tập siêng lắm, vì con đã từng lên mạng nói về tập Thiền. Sư Phụ tặng mình hai cuốn sách chữa bệnh, có một cuốn còn chưa xuất bản, mình rất thích.
Mấy anh thuộc bậc trưởng lão đi trại nghiêm túc, viết bài ầm ầm, buổi báo cáo có mấy bài thơ, mấy bài văn, hai bài hát. Có hẳn một buổi giao lưu với CLB thơ ở VT mà hết sạch ghế ngồi. Mình và Cúc lười, toàn nằm tán gẫu, chả biết báo cáo bằng cách nào. Đêm trước bế mạc đành gõ một bài thơ nộp mạng. Dở kinh dị. Sẽ chờ ngày ít ai đọc blog nhất để trình làng.

(Nhạc sĩ Mai Việt, tui, sư phụ Dương Diên Hồng, Nguyễn Hiệp)
Vũng Tàu cũng biển mắc gì phải tắm, nhưng sáng sáng Cúc lôi dậy, bắt ra biển ngồi. Đành vậy, cũng chả tắm, chỉ ngắm sóng, ngắm trời, còn Cúc thì nhờ mình để chụp mấy tấm ảnh mà nàng hy vọng sẽ là “những tấm ảnh để…bàn” nhà nàng.
Thời gian chính ở Vũng Tàu trôi qua cùng Vũ Thanh Hoa, Bùi Đế Yên, Anh Lê Huy Mậu, anh Lưu Trọng Phú (báo BR-VT), anh Đào Xuân Mai (Thợ khoan sâu). Nào là đi cáp treo, nào là ăn hải sản, nào là trà cung đình, nào là karaoke, nào là cháo bồ câu, nào là ngồi máng trượt…Chỗ nào cũng cười khô hết cả răng.

(Hàng đứng: Yên, Hoa, Hiệp. Hàng già, lộn, hàng ngồi: Oanh, Mậu, Phú)
Hôm trước giờ chia tay mới khiếp, từ karaoke đến phở, quay về nhà sáng tác, trời đêm, Yên cám cảnh, đọc : “Trăng lạnh lưng trời. Sương rơi ướt áo”, thế mà vẫn chở Cúc đi tiếp…Đội trời mà chén thù chén tạc tới sáng, chẳng có chén dĩa, ăn trộm mấy cái ly nhựa dùng một lần uống bia. Đọc rất nhiều thơ. Mọi người đọc thơ họ sáng tác, mình hát chèo và tuồng cổ…chiêu này rất hấp dẫn, bao giờ cũng được vỗ tay nhiệt liệt. Mãn cuộc, nhìn đồng hồ, ai nấy đều hỉ hả, ôi còn sớm quá, mới hai giờ.
Ra VT mới biết anh Mậu rất chịu chơi hay nhắn tin bằng thơ, Vũ Thanh Hoa hát hay cực kỳ mà hát nhạc tuổi teen mới ghê chứ, anh Mai thì toàn chuyện cười, Bùi Đế Yên hồi này xinh hơn so cùng kỳ năm ngoái. Có một nhân vật đặc biệt là Phạm Minh Châu- giám đốc nhà sáng tác bộ VH-TT-DL, nhìn thì hiền nhưng toàn đọc thơ chế và tự mình làm những bài thơ tậm trạng, có dịp sẽ bình một bài để anh Châu biết mình đọc thơ anh rất kỹ nên…chả hiểu gì.
Nguyễn Hiệp làm việc nghiêm túc, vừa có bài viết về mùa chim yến cho mình, vừa có bài về anh Lê Huy Mậu. Bởi cái bài này mà Hiệp chụp nhoay nháy, anh Mậu phải làm “người mẫu ăn ảnh” mỗi lần gặp Hiệp, không biết trong lòng vui hay buồn.
Chín năm trước, mình đi trại ngoài Đồ Sơn, toàn “thứ dữ” như Chu Lai, Nguyễn Đình Tú, Dương Duy Ngữ, Tô Nhuần…viết được có kịch bản câu chuyện truyền thanh văn nghệ rồi chuồn vì phải đi xa một chuyến. Lần này đi hết trại. Qua đó mới thấy, đi trại đúng là…Thôi, chả nói nữa. Mỗi người hiểu một cách đi và hãy tin là mình hiểu chính xác vấn đề.
Mình không có máy ảnh, xin hình của Cúc, Cúc rỉ cho cái nào dùng cái nấy. Mà với tinh thần dìm hàng nên hình xấu mới cho đăng. Hình nàng, nàng cất kỹ.

(Người mẫu không bán...đươc của Cúc)
Đi cho cố, tiền nhận rồi, cơm ăn rồi…giờ gần tết, việc nhiều mà phải è cổ kéo cày trả nợ. Trời ơi
QUÁN TRIỆT NGƯỢC
QUÁN TRIỆT NGƯỢC
Việt Nam nhiều chuyện ngược đời, có mà kể đến 1001 đêm chưa hết, nhưng trong phạm vi mình, mình chỉ kể chút xíu chuyện tai nghe mắt thấy thôi
HỌP BÀN CHUYỆN NHẬU- NHẬU BÀN CHUYỆN HỌP
Trong một hội quan trọng
- Chiều nay nhậu đâu ông
- Hương Xưa đi, đầu bếp mới nấu hợp lắm
- Ăn uống là mấy, chạy bàn mặc đồ bộ, quê sề
- Kêu thằng Chín không
- Kêu chứ. Gọi đi
- Đang họp
- Nói bé thôi.
- Ok, chờ chút, tới tui đọc tham luận rồi, đọc xong sẽ kêu
………………………
- Tham lam luận hay sao mà dài thế.
- Ừ, viết dài quá, tui vội chưa xem kỹ.
- Gọi Chín “đẹp giai” đi, bảo tui lo mồi rồi, ông chịu bia đi. Rồi gọi Tư “tò tò” nói ông lo bia rồi, chả chịu mồi đi. Mình ở giữa cứ thế mà nhậu.
- Trời, ông đúng là cán bộ tổ chức giỏi, cơ quan được nhờ
- Được nhờ quá đi chứ, tới ông phát biểu kìa.
Chiều, trong quán nhậu
- Tui nói thiệt, tỉnh mình mà không ra tay mạnh, vài năm nữa nguyên vùng biển này tan hoang hết
- Ừ, cứ nghe tham mưu bậy, bán hết đất mà ăn. Đà Nẵng nó khôn lắm. Hôm đi học tập tui mới thấy tỉnh mình sai
- Nè, tui không họp nhưng mấy ông đều là lãnh đạo sao không có ý kiến, tới giờ nhậu lại họp là sao?
- Vì lúc họp mắc bàn chuyện nhậu rồi, he he
Vậy nên quán triệt những điều sau đây.
1/Khi gặp nhau không nói ba chuyện gồm:
- Chuyện chính trị (nhức đầu)
- Nói xấu lãnh đạo (trong đó có mình)
- Chuyện vợ con (nhậu mất hứng)
2/ Khi gặp nhau chỉ được nói ba chuyện gồm:
- Chuyện Trai- Gái
- Chuyện Trống- mái
- Chuyện Đực- Cái
Ai quán triệt coi như hợp cạ, có thể đi Cà phê. He he

GÃ KHỜ CAY CÚ ĐÁNG YÊU
CHỢ CHỜ
Một hôm ta lên chợ chờ
Gặp em nào biết em vờ yêu ta
Thề rồi ta lạc lối ra
Chợ tan còn lạc đến ba, bốn ngày
Thế rồi ta ở lại đây
Tương tư cái chợ, chờ đầy bóng em
Mơ màng tăm cá bóngchim
Mà đem hồn vía đắm chìm vu vơ
Chắc em cười cợt ta khờ
Giá em biết ta cũng vờ đấy thôi
GÃ KHỜ CAY CÚ ĐÁNG YÊU
Bài thơ này chưa từng được công bố, vì vậy, nếu sau khi rơi vào tay bình loạn mất trật tự và cái đầu bông lơn này, tác giả thấy nên đối xử với nó thế nào đều …được.
Không phải mình tôi có thói xấu đọc ngược từ dưới lên.
“Chắc em cười cợt ta khờ
Giá em biết ta cũng vờ đấy thôi.”
Tôi bật cười trước lời thú nhận này. Không yêu mắc mớ chi làm thơ. Cái kết đáng yêu quá. Bỏ đoạn giữa, lên đoạn đầu xem căn nguyên.
“Một hôm ta lên chợ chờ
Gặp em nào biết em vờ yêu ta”
Chợ chờ không viết hoa, vậy đâu có cái chợ nào tên như thế. Đây hẳn là nơi chàng biết có người đẹp hay lui tới, chàng “lảng vảng” xem có nàng không. Chắc lên nhiều lần quá mà chưa gặp, nên cái nơi không tên thành ra quá quen, đến độ gắn với tâm trạng. Ở đây, rõ là chờ đợi. Cái chợ thành chợ Chờ vì vậy. Cái tên này, hẳn sẽ từ đây gắn với kỷ niệm của mối tình chàng, nó cũng có thể thành đại diện cho một vùng đất, thay cho địa danh chính thức được trang trọng ghi trên bản đồ Việt Nam.
Cứ chờ, sẽ gặp, đó là điều tất yếu cho một anh chàng si tình. Ai ngờ, sau 2 chữ “gặp em” ngắn ngủi cho cả cái chợ chờ thì vấp ngay phải hoàn cảnh “em vờ yêu ta”. Thôi chứ còn gì nữa. Người ta giả vờ yêu mà. Về đi chứ. Nhưng không
“Thế rồi ta lạc lối ra
Chợ tan còn lạc những ba bốn ngày”
Biết vờ còn yêu, lạc lối ra là đã khờ lắm rồi, đây lại còn lạc đến 3, 4 ngày. Thôi rồi Lượm ơi, kiểu này ai bảo mà nghe đây. Chưa hết. Anh chàng đi lạc không chịu hỏi đường, không lườm bản đồ này còn dính đòn tình nặng hơn
“Thế rồi ta ở lại đây
Tương tư cái chợ - chợ đầy bóng em
Chợ thì lúc nào cũng kìn kìn, chả ai có bản sắc hết. Bởi họ đi bỏ ra đồng tiền, thu về đồng tiền- thứ mà nàng Thơ rất kỵ- Giữa chợ mà có người tương tư đã lạ. Tương tư hết cái nhộn nhạo của chợ thành em thì còn khiếp hơn. Nhưng hay chưa kìa, chợ tan từ trưa, còn ai nữa đâu, sao lại còn đầy bóng người, mà người nào cũng được nhìn ra thành “em”. Hóa ra, trái tim gã khờ này từ đây đã không còn chỗ cho bất cứ điều gì, bởi hình bóng người mê đang chiếm hết. Sáu câu thơ có đến hai lần đếm “thế rồi” như một sự liệt kê, việc này chồng lên việc kia. “thế rồi ta ở lại đây”, “thế rồi ta lạc lối ra”…càng ngày càng thấy chẳng đường thoát. Nhưng chưa hết, từ chỗ chỉ ở lại như một hành động bình thường của kẻ vãng lai, đến cái lạc lối đầy nguy hiểm, thì nay, anh chàng làm mất luôn cả cái tỉnh táo giữa chợ chờ
Mơ màng tăm cá bóng chim
Mà đem hồn vía đắm chìm vu vơ”
Chán.
Yêu đơn phương, yêu si mê, yêu mù quáng. Y như xưa nay bao gã si tình, y như bao nhà thơ mượn các bóng hồng làm thơ. Thôi, chả có gì nói nữa. Dù chữ nghĩa hay đấy. “Tương tư cái chợ - chợ đầy bóng em”. Nhưng thôi, thơ tương tư đây biết đầy. Bất ngờ hai câu cuối
“Chắc em cười cợt ta khờ
Giá em biết ta cũng vờ đấy thôi.”
He he, một đều nhé, em vờ yêu ta, ta cũng vờ yêu em, bình đẳng chưa. Nhưng sao lần ngược lên phía trên lần nữa cứ thấy lấn cấn thế nào. Nào chờ, nào lạc, nào tương tư, nào đắm chìm…Người ta nói Thơ là tiếng lòng nhé. Hóa ra gã này cay cú quá đấy thôi.Gã cay vì gã yêu đến thế mà từ đầu đến cuối bài thơ chả thấy nàng ỏ ê gì. Không lẽ bảo ta lại thất tình, gã bèn quay phắt 180 độ ném ra hai câu
“Chắc em cười cợt ta khờ
Giá em biết ta cũng vờ đấy thôi.”
Nhưng muộn rồi. Nàng đã ra đi, cái lưng đã khuất, chả nghe thấy gì. Người chứng kiến cũng thấy gã bồn chồn, xao xuyến thế nào rồi. Giấu làm sao được.Gã sợ người ta bảo mình khờ nên cứ nói ra trước, ra cái điều tôi biết tỏng cô nghĩ gì rồi nhé. Nhưng nói ra thì lại quá bằng “lạy ông tôi ở bụi này”. Đã khờ từ khi đầu bài thơ, hai câu kết lại nâng cái khờ mình lên đẳng cấp cao hơn, khẳng định tự mình cũng biết mình khờ chứ sao.
Đàn ông hay hoắng lên. Tự mình để ý người ta thì tô vẽ là người ta cũng suy nghĩ về mình, mình yêu người ta coi như đã đi một nửa đường. Khi mình bị “lơ mồi” thì lại đổ cho hoàn cảnh của người ta không cho phép người ta. Trong trường hợp này, chả được cái gì bèn bảo
“Chắc em cười cợt ta khờ
Giá em biết ta cũng vờ đấy thôi.”
Y như nho còn xanh lắm. Nhưng biết gã cú lắm vì bị đơn phương mà sao ta vẫn thấy gã đáng yêu thế nhỉ. Gã cứ tuyên bố thế đi nhưng một cái liếc ném lại sau lưng là lại ôm túi thơ đuổi theo ngay ấy mà.
Bài thơ ngắn, đọc xong, thấy nói thêm nữa là thừa nhưng vẫn muốn nấn ná xem còn gì nữa không. Bài thơ cũng không theo trường phái cách tân, mọi chữ nghĩa đều mộc mạc củ khoai củ ráy, dễ hiểu. Thể thơ lục bát quen thuộc, ngoài câu cuối gieo vần hơi lạ, còn thì đều như đo ni đóng tấc cho từng chữ, từng câu. Nhưng cái hay nằm ở toàn nội dung bài thơ: Một sự bất ngờ vượt qua mọi thói quen.
“Thơ tình do các gã si tình làm ra, thế gian thiếu người si tình như gã, thiếu người nói dối đáng yêu như gã thì chán phèo, và khi ấy những cái liếc có đuôi, cái háy có móc…chắc cũng bỏ luôn đi cho rồi.Mà sao ta thích bài thơ này thế nhỉ. Đọc một lần thuộc luôn, nhẩm đi nhẩm lại trong đầu và cứ cười mím chi cọp hoài. Giá có gã ở đây nhỉ. Háy gã một cái và bảo “khờ quá đi”.
CẢM CHIỀU
CẢM CHIỀU
Dừa ngả bóng,
biển xanh xao.
Kìa ai thả bước
đạp nhàu chơ-vơ?
Thuyền xa tắp,
sóng vô bờ.
Xanh xa núi thẳm,
đứng ngơ ngơ sầu !
Giếng bẽ- bàng,
đại dương sâu.
Làm sao chôn hết
nỗi đau lòng mình
Người chia ta nửa điêu linh !
L.V
(Do mình Khóc chiều nên Bạn gửi những câu thơ này. Đọc lên thấy Bạn có vẻ cô đơn quá, lại đưa vào nhà mình, lần này không dám biên tập chữ nào)
KHÓC CHIỀU
KHÓC CHIỀU
Chập choạng
đàn dơi bay về
Mặt trời mệt mỏi
kéo lê hai bốn giờ
Hoàng hôn
uể oải đợi chờ
Nhận về những bóng
người bơ vơ buồn.
Phân chia kẻ dại, kẻ khôn
Ai say giấc ngủ
ai bồn chồn đêm
Ai vùi trong chốn tìm quên
ai ôm tất cả nỗi niềm thế gian...
Trước chiều
buông một tiếng than
Chiều ơi
Đi nhé, cho tàn ngày nay.
Ngủ đi một giấc thật say
Sáng mai
Lại có một ngày nắng tươi...
Chỉ mình em biết mà thôi.
Ngày mai
không phải ngày hồi mình yêu.
Tình ta như nắng xế chiều
Thương còn ráng đỏ,
mà yêu đã tàn

NẾU...
Bài thơ này bạn gửi cho mình qua email. Mình cắt bớt đoạn đầu vì nhiều lý do, đăng từ đoạn hai về hết, không biên tập gì cả. Cám ơn Bạn nhiều.
NẾU…
Nếu em bờ cát trắng
Anh sẽ chiếc thuyền nan
Chiếc thuyền không dám đỗ
Sợ neo nhức nhục nhằn !
Nếu em bờ cát trắng
Anh mãi ánh trằng rằm
Tắm em đời vô tận
Soi em đến ngàn năm
Nếu em bờ cát trắng
Anh sẽ hàng thông xanh
Che em đời nắng hạ
Sợ hôn thân mỏng manh !
Nếu em bờ cát trắng
Anh mãi chú ốc con
Chú ốc không cần vỏ
Nằm đợi, đếm mỏi mòn
Nếu em bờ cát trắng
Anh sẽ đại dương xanh
Mãi ôm bờ phẳng lặng
Reo hát một âm thanh …

THƠ HÀI BẢO SINH
THƠ HÀI BẢO SINH
Thơ Bảo Sinh nhiều người biết, nhiều người xem như một Bút Tre mới. Mình đọc 1 câu từ nhà anh Nguyễn Trọng Tạo, thấy buồn cười, đem về vài câu để bà con thư giãn ngày cuối tuần.
Trong thơ có ý…thâm lắm đấy nhé. (phần bình là của mình)
-Muốn so thơ dở thơ hay
So bồ của họ biết ngay thôi mà…
(Mấy anh coi chị em như cân tiểu ly. Đơn vị ông xã mình xưa còn ra một quy định oái oăm là bồ ai xấu, người ấy phải dọn phòng 1 tuần, nhiều anh không dám cho bồ lên thăm. Mình cũng chưa đến đơn vị OX lần nào))
-Suốt đời chỉ yêu một người
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư
(Suy ra ai ung thư đều vì chung tình và họ đích thị là những người gây khó dễ cho ngành y thế giới)
- “Nghe bồ đọc thuộc thơ ta
Sướng hơn được giải gọi là nobel”
(Đường đến giải Nobel gần lắm hỡi các anh nhà thơ)
-“Về thăm chiến địa Điện Biên
Ngậm ngùi tiếc thủa tráng niên qua rồi
Ngày xưa kéo pháo băng đồi
Nay không kéo nổi qua đùi chị em”.
(Bảo Sinh thì không nhưng nhiều xe tải, xe khác…cứ kéo. Vỡ xương đùi, cưa chân quá trời)
-“ Lý của vũ trụ không lời
Sách là sai đúng của người viết ra
Không sách ta chẳng thành ta
Không xé sách cũng không ra con người”…
(Ngày xưa thôi, giờ có giấy vệ sinh hai lớp mềm như lụa rồi mà)
-“Đọc quá nhiều sách vào mình
Không tiêu hóa được cũng thành ung thư”
(Không nên đọc sách nữa, nguy hiểm lắm, đọc trên mạng thì không sao)
-Làm thơ anh chỉ nghiệp dư
Hội thơ chuyên nghiệp họ chưa cho vào
Yêu em anh cũng nghiệp dư
Hội yêu chuyên nghiệp họ chưa cho vào!
(Phụ nữ chúng em không thích người yêu chuyên nghiệp ạ)
-Đêm nằm nghĩ mãi không ra
Tại sao thằng ấy lại là nhà thơ
(Hì hì, chịu)
Tại sao Thằng ấy lại là nhà thơ? nghĩ mãi không ra, chứ con ấy mà là nhà thơ thì không phải nghĩ gì cả. Thậm chí nó có là nữ thi sĩ, nữ đại thi hào cũng OK, không thắc mắc (Chị Lê Khánh Mai bình)
THỜI ĐẠI @
Thường, người ta chia thế giới làm hai phần chủ yếu: Thế giới người sống và thế giới bên kia (của người chết). Nhưng ngày nay một thế giới sôi động chả sống chả chết đang hiện hiện: Thế giới ảo. Có thể với nhiều người, thế giới ảo thực hơn thế giới thực và họ đang sống với nó mà quên đi thế giới thực.
Truyện ngắn sau của Trung Quốc, KO mang về từ trang trannhuong.com.
THỜI ĐẠI @
Kim Ba
Chuyên gia mạng in tơ nét Vương Lộ Nhi, thuở nhỏ gia cảnh bần hàn, tốt nghiệp xong trung học phổ thông liền bỏ học. May gặp thời đại nối mạng, đã lắp một máy vi tính, cắm vào một sợi dây điện thoại, được theo hoc trở lại. Anh học miễn phí đại học trên mạng năm năm, lần lượt học được ba nghề, nối mạng, thư ký văn phòng và quan hệ giao tiếp công cộng, ba năm có văn bằng chuyên nghiệp, năm năm có học vị thạc sĩ. Sự tích của anh được lưu truyền rộng khắp trên mạng in tơ nét, làm chấn động thế giới mạng.
Có một công ty nối mạng mến mộ tên tuổi lừng danh của anh, gửi thư mời Vương Lộ Nhi hợp tác, bổ nhiệm anh làm biên tập tập san mạng, kiêm chuyên gia vạch sách lược kết mạng, không phải ngày ngày chen xe khách đi làm, cứ việc ngồi nhà lên mạng là được. Lương hàng tháng được gửi trả vào ngân hàng trên mạng, rồi chuyển về tài khoàn cá nhân.Mua hàng trên mạng ngày một đổi mới, phầnlớn những đồ dùng như ăn mặc, cứ việc bấm vào thị trường phân loại trên mạng, là biết hết các loại kích cỡ, vừa ý thứ nào, phát ra chỉ lệnh mua hàng, lập tức đưa đến, trả tiền thanh toán trên mạng, chẳng khác nào đích thân đi đến siêu thị.Bạn th ấy không, trái đất đã trở nên chật hẹp bé nhỏ biết chừng nào, ngồi trong phòng nhỏ mười mét vuông, một mình thao túng cả thế giới.
Vương Lộ Nhi chính là một con người ưu tú giỏi giang của thời đại in tơ nét, cũng là mục tiêu theo đuổi của nhiều người say mê mạng. Lần nào lên mạng, tôi cũng không kìm nổi tâm trạng, bấm vào trang oét cá nhân của Vương Lộ . Nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo béo tốt và ánh mắt long lanh của anh trên bức chụp ở mạng, tôi không khỏi bồi hồi xúc động, mở xem tin tức mới nhất của anh, từ trái tim mình, tôi vô cùng khâm phục đối với từng thành tích anh đạt được. Có thể nói, anh đã dẫn dắt tôi đi vào thời đại kết nối mạng. Tôi đã kết bạn trên mạng với anh rất chóng vánh, tuy nhiên tôi là số 606 của anh, còn anh lại là số 001 của tôi. Lần nào mở máy, tôi cũng gọi 001, 001 cũng lập tức trả lời và nói chuyện với tôi say sưa sôi nổi. Ngôn ngữ của anh sao mà dí dỏm thú vị biết chừng nào, thuật ngữ mạng anh sử dụng hết sức thuần thục trong sáng , thường trêu tôi cừơi ha ha. Anh còn biết rõ tâm tư con gái, chiều theo sở thích của tôi.Câu hỏi của tôi có khó đến đâu anh cũng giải ngay một cách chóng vánh. Do đó tôi coi anh là tri âm, chủ động xin anh ở chung. Thế là chúng tôi đã xây trên mạng một “tổ tình yêu”, do anh thiết kế một buồng ngủ nhỏ nhắn xinh xinh, bên trong có giường đôi, có chăn nệm, có người mô hình của chúng tôi, cạnh giường có tủ quần áo, có ti vi và tủ lạnh. Sau khi lĩnh “giấy chứng nhận kết hôn”, chúng tôi xưng nhau là vợ chồng. Tối nào cũng về “nhà” rất đúng giờ.Anh thích gọi tôi là “cô gái mềm yếu”. Tôi ưa gọi anh là “chàng trai cứng rắn”. Mới đây chúng tôi còn nuôi một đứa con trai, lấy tên là “Tiểu nhân nhi”
Mạng in tơ nét là như thế, có thể biến một đôi trai gái chưa biết mặt bao giờ thành quen biết và yêu nhau, tạo nên một gia đình viên mãn, thể nghiệm được mùi vị ngọt ngào đầm ấm của hôn nhân. Lẽ nào chuyện này không mới lạ? Một hôm trái tim tôi bỗng dưng hồi hộp lạ thường. Bởi vì trong tôi đã nẩy sinh ý nghĩ làm vợ chồng thật với Vương Lộ Nhi. Anh có tri thức uyên bác, biết dỗ dành người trở nên vui nhộn, còn biết đảm đang việc nhà, cũng dày dạn trò chơi vợ chồng, thu nhập cũng khá, là ứng cử viên lý tưởng của tôi. Thật tình, trong trái tim mình tôi luôn luôn coi anh là chồng thật, tôi làm nũng với anh, khóc lóc với anh , vui cười với anh, mở toang cánh cửa trái tim mình với anh. Ngoài vợ chồng ân ái, hỏi ai làm được điều này? Tôi cũng biết đây chỉ là mô hình không có thật. Nhưng một khi chuyển hoá thế giới ảo thành thế giới thật, xem nhẹ quen lối, không phải lần mò khai phá, giống như đã từng trải qua thử sống chung, há chẳng ổn thoả hơn lúc mới cưới...?
Khó khăn lắm tôi mới tìm đến được nhà Vương Lộ Nhi. Gõ cửa một lúc lâu mới có một người đi ra, khuôn mặt tê dại, ánh mắt đờ đẫn, mái tóc bù xù, quần áo xộc xệch, tinh thần ẻo lả, không có một chút nào giống dáng vẻ trên ảnh, cũng không phải con người trong tưởng tượng của tôi. Anh ngơ ngác nhìn tôi, chờ tôi lên tiếng.
- Anh là ...Vương Lộ Nhi phải không?- Tôi hỏi liều.
- Tên mạng “Ta luôn luôn hướng lên phía trước”
- Hì hì, đúng đúng. Em là bạn mạng của anh, số 606.
- Bạn mạng ư?- Vương Lộ Nhi chớp chớp mắt một cách khó khăn - Bạn mạng của tôi trên mạng, sao em lại đến đây?
- Ha ha, anh vẫn hóm hỉnh như thế! Hôm nay ....tiện đường qua đây em đến thăm anh.- Tôi chìa tay ra nói.
- Ồ, hoan nghênh hoan nghênh!- Vương Lộ Nhi khẽ bắt tay tôi. Tôi cảm thấy ngón tay trỏ của anh búng nhẹ lên mu bàn tay tôi, liền cúi xuống nhìn.
- Xin lỗi xin lỗi – Vương Lộ Nhi cũng ý thức được, vội vàng buông tay – Quen mất rồi, dù nắm cái gì cũng không kìm nổi búng mấy cái.
Ngồi đối diện Vương Lộ Nhi, hai người nhìn nhau không biết nói gì. Vương Lộ Nhi lại đột nhiên giơ ra một đầu ngón tay vẽ một vòng tròn chung quanh đầu tôi, cười hì hì
- G ì thế?- Tôi không hiểu đứng lên.
- Đầu em giống một chữ a, vẽ một vòng tròn tức là @.
- Mẹ kiếp ! – Tôi hít một hơi lạnh.
Tôi hơi buồn nôn. Tôi nhìn kỹ Vương Lộ Nhi, lại một lần nữa không dám tin vào mắt mình, cứ thầm hỏi bản thân hết lượt này đến lượt khác:- Anh chàng có cử chỉ quái dị lại lôi thôi lếch thếch này chính là Vương Lộ Nhi, chuyên gia mạng in tơ nét, đối tượng tôi sùng bái, bạn mạng và là chồng “chàng trai cứng rắn” của tôi sao?
- Anh bận lắm – Vương Lộ Nhi ngoái đầu nhìn chiếc máy vi tính đèn đỏ đang nhấp nháy – Em đành phải chờ năm phút.
- Hôm nay chủ nhật, anh còn bận gì nữa? – Tôi hỏi.
- Ôi, ngoài tám tiếng đồng hồ làm việc, tám tiếng đồng hồ nghỉ ngơi, thời gian còn lại anh đều phải tiếp khách. Chẳng phải em đã nhìn thấy bao nhiêu là bạn mạng hô gọi anh đó sao? Đặc biệt là hai ngày nghỉ thứ bảy và chủ nhật, các bạn của anh đều gửi tin đến, anh phải trả lời từng người, lạị còn phải chọn mấy bạn mạng trọng điểm trao đổi. Mỗi ngày cứ đến tối, anh còn phải về tổ tình yêu gặp vợ.
- Thế ư? Thật ra, thật ra em chính là vợ anh “cô gái mềm yếu” đ ây.- Tôi đỏ bừng mặt e thẹn nói.
- Cái gì? em là “cô gái mềm yếu” ư? - Sắc mặt Vương Lộ Nhi bỗng dưng thay đổi, nhưng không phải mừng rỡ, mà là giận dữ - Tại sao em không lên mạng, l ại t ìm đến đây, khiến anh hốt hoảng hô gọi lâu lắm vẫn không thấy động tĩnh, Tiểu nhân nhi đang đói khóc hu hu, em cũng không sốt ruột hay sao?
- Anh lảm nhảm cái gì vậy? – Tôi liền đứng phắt lên, nhịn cũng không nhịn nổi - Người ta đến thăm anh, sao anh lại nổi nóng? Em còn định cầu hôn với anh! Đúng là không nên đến!
- Cầu hôn ư? – Vương Lộ Nhi chớp chớp mắt,- Lạ thật chẳng phải chúng mình đã kết hôn?
- Đồ dở hơi ! Ngay đến hư ảo và hiện thực cũng không phân biệt nổi – Tôi lạnh lùng cười gằn.
-Vậy em có đòi hỏi gì đều có thể nêu ra trên mạng, việc quái gì phải từ nơi xa tít xa tắp lặn lội đến đây, làm mất thời gian quí báu của người khác. Có phải đầu em nóng, não em có vấn đề? Làm sao có thể trông chờ vào con người như em...
-Này, xét đến cùng đầu ai nóng, não ai có vấn đề?- Tôi vênh mặt hỏi vặn lại.
- Em đi đi, có chuyện gì h ãy về nói trên mạng, ở đây không hoan nghênh em!
Tôi đã bị cưỡng bức ra khỏi nhà. Một tiếng sầm đuổi theo ngay sau lưng. Tôi nghe thấy Vương Lộ Nhi đang bực tức càu nhàu, gắt một tiếng: “bệnh tâm thần”!
Đau khổ vô cùng, nước mắt tôi giàn dụa. Vừa về đến nhà, tôi lập tức rút dây điện, tống táng máy vi tính ra ngoài chợ đồng nát.
( Theo tiểu tiểu thuyết năm 2006)

BI HÀI THỂ DỤC SÁNG
BI HÀI THỂ DỤC SÁNG
Bốn rưỡi, dân đi bộ ở biển bắt đầu túa ra khỏi nhà. Nam phụ lão ấu, thanh xuân bẻ gẫy sừng trâu đến trai tráng mổ bò đều có. Lý do: Khoẻ.
Một nam cỡ năm mấy đi với một nữ mặc đồ bộ thì đích thị là vợ chồng. Đi sát lại mà nghe. Nam: Đi nhanh lên chứ, đi thế sao giảm mập được. Nữ: Bác sĩ nói đi bộ nhàn tản và hít thở khí trời là điều quan trọng, có phải vận động viên đâu mà xăm xăm. Nam: hết chuyện đi nghe mấy tay lang băm. Nữ: Bác sĩ chứ lang băm gì. Nam: Hít thì cần gì đi, đứng trên lầu mà hít...nói qua nói về thể nào nữ cũng mặt một đống. Nam chán nản kéo lê cuộc đời nô lệ không dứt ra nổi trong vài chục năm nữa.
Nữ đi riêng dễ thường có bồ. Đi cho đẹp ngõ hầu vừa lòng đấng...nam nhà hàng xóm. Nữ này đi thoăn thoắt, quyết tâm tăng vòng 1 vòng 3, giảm vòng 2. Nhưng do thiếu “hướng dẫn trước khi dùng” nên nhiều người lãnh hậu quả ngược, vòng 1 tăng nhanh hơn 2 vòng kia, hoặc giảm mỗi... vòng cổ. Lâu lâu, nữ này dừng lại nhắn tin hoặc làm hẳn 1 cuộc “toạ đàm” trên hành trình đi bộ, đến khi nắng vàng ệch mới lững thững về, vừa đi vừa tủm tỉm, sướng hết 1 ngày.
Có nhiều người đi bộ nhưng “ăn độn” món khác. Kẻ ra chỗ thoáng đãng bắt đầu bài tập thể dục được phổ cập nhoáng nhoàng từ cấp II. “Vươn thở...một...hai...ba...”. Có người đứng luyện khí công “Dồn hơi xuống đan điền, quán tưởng một luồng khí từ đỉnh đầu”. Có người tập Suối nguồn tươi trẻ “Đứng trụ hai chân, lấy hết sức đánh mạnh hai tay ra sau...”. Nhưng “ăn độn” nhiều nhất là môn thể thao Cua. Môn này do phái Mobifone, Vinafone, Vietel...đồng sáng lập. Tập thành công ngón tay cái (dùng để soạn tin nhắn) to như cái càng cua.
Có chị đi bộ nhưng trang điểm rất khiếp, môi đỏ như môi châu chấu, mặt trắng như cái Nhi. Tuy vậy, chị ngây thơ, tốt tính, ai cũng khen em dạo này xinh nhể, thế là sướng, cứ sáng sáng đi lượm lời khen về ăn dần trong ngày
Đi thành nhóm là những đồng nghiệp hoặc hàng xóm. Câu chuyện của họ không nói về 1 lãnh đạo nào ngu thế không biết thì đến lão chồng cô X. chả làm ra đồng nào mà tinh tướng, đến ả Y. mặc đồ như đồng bóng...khó đi chệch quỹ đạo này.
Đi bộ thực sự có khoẻ không, có giảm béo không và đi thế nào mới đúng có lẽ là “câu hỏi lớn chưa lời đáp”. Nhưng thế giới đi bộ cực kỳ thoải mái về tinh thần.
Tôi không đi bộ, sắm chiếc xe đạp dào dạo chơi. Thấy một sếp quen đi bộ bèn bảo lên đây em cho quá giang. Hôm sau thấy sếp ấy đã sắm một con xe giống mình đạp lai rai. Gặp chỗ dốc hoặc ngược gió, sếp hì hục gặm từng khúc đường, chắc trong lòng nhớ đến mỗi cái tên mình với sự thù hận cao độ.
Có một quan rất mập. Quan này ra đường chỉ làm mỗi một việc là dập tắt niềm hy vọng giảm vòng 1 của dân đi bộ, bởi quan ôm hẳn 1 thùng nước lèo trước bụng. Tôi đạp xe qua bảo đi xe đạp đi anh, đi bộ không ăn thua. Quan hổn hển trả lời: “Anh...hông...ạp...nổi”. Vậy anh đi siêu âm chưa. Chi vậy. Em nghĩ không sinh ba thì cũng sinh tư, siêu âm để biết giới tính. Quan méo mó cười, muốn đánh tôi nhưng không đủ sức nên giơ nắm đấm ra doạ. Lại nhớ có ông làm rớt tờ 200 ngàn mà không thể cúi được, đường vắng, tôi chưa chạy đến nhặt dùm kịp, gió thì to, ông ấy phải ...nằm xuống nhặt đấy.
Dễ thương nhất là một chú chó đi cùng ông chủ. Chú lông xù, vừa mập vừa lùn, màu nâu pha trắng. Chủ đi 1 tiếng, chú chạy lon ton một tiếng. Thói đời, một người đàn bà đi bộ với chó xù sẽ bị dè bỉu là phù phiếm, nhưng cũng con chó ấy mà đi với đàn ông thì lên giá cả hai. Người đàn ông được khen tình cảm, chú chó cũng được khen biết chọn chủ.
Phan Thiết là một thành phố đang có nhiều khu dân cư hạ tầng đã hoàn thiện gồm cây xanh, đường đi, điện...nhưng dân chưa đến ở do...giá đất chưa cao. Đây là nơi thể dục cực tốt. Lộ trình khoảng 10 km. người khoẻ có thể đi hoặc chạy 1 vòng vào mỗi sáng, hôm nào có tiền...đổ xăng, họ có thể chạy 3 vòng. Khoẻ re. He he.
THIỀN MÀ KHÔNG TỊNH
THIỀN MÀ KHÔNG TỊNH
Đến tuổi đủ sắm cho mình vài dấu ngoặc đơn ngoặc kép đâu đó trên mặt tức là bắt đầu cần tịnh tâm.
Cách tốt nhất là Thiền. HV, LC, TC…đều bảo Thiền đi. Vẫn biết những người khuyên như thế là chẳng bao giờ họ Thiền, nhưng vẫn tin yêu và làm theo.
Tôi ngồi Thiền. Chọn chỗ yên tĩnh, đối diện mặt trời, không ti vi, Điện thoại thì mở theo quy định nhà báo 24/24 của cơ quan.
Thả lỏng cơ thể, tay chắp trước ngực, mắt “như mèo lười”…ủa quên, “mèo già ngái ngủ”, niệm trong đầu: "Nam mô bạc già phạt đế…"
Một tiếng xe rú lên, trời ơi, nẹt pô ầm ĩ, lạng lách như điên đây, chạy thế tai nạn khó tránh…Rầm…biết ngay mà. Cầu trời cho chỉ bị xây xát. Nhưng thôi, tập trung vào chuyên môn
“Ngoao”…một tiếng gào thảng thốt, gợi cảm…cúm của ả mèo hoang nhà bên. Sực nhớ câu thơ của Vương Cường “Anh đứng ngồi như một chú mèo hoang”. Sao mèo lại như thế nhỉ…Trời ơi, Thiền gì kỳ vậy, tập trung vào chuyên môn. Thiền đi, “Nam mô bạc già phạt đế…”. Chuyến này đừng hòng lơ đễnh nhé.
‘Loại bỏ hết tạp niệm’. Tạp niệm là gì nhỉ. Không lẽ sex. Nếu sex là tạp niệm thì con cái sinh ra đời đều từ tạp niệm sao. Nếu sex không là tạp niệm thì cái gì mới là tạp niệm...Thôi, bậy bậy, không được nghĩ ngợi lung tung. “Nam mô bạc già phạt đế…”.
Chít. Tin nhắn. Ai thế nhỉ. Thôi, thả tay ra xem đã. “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”. Trời, sến thấy sợ. “Đằng ấy cũng rứa hỉ”. Trả lời tin nhắn xong lại lò mò ngồi Thiền từ đầu. “Nam mô bạc già phạt đế…”.
Chắp tay lại, ngồi đúng tư thế. HV có đưa cái hình một cô đang ngồi thiền, không mặc đồ gì hết. Mình không theo được vì ở đây gió biển sáng sớm và chiều lạnh, không mặc đồ cảm chết. Mặc đồ kín thế này không biết có hiệu quả không? Được thì tại sao cô ấy bỏ đồ khi Thiền, không được thì mình Thiền làm gì. Chán thật, kiến thức mông lung như trời biển...

Trời ơi, mà thôi, hết 30 phút rồi. Không đi làm đâu được. còn chưa ủi đồ nữa. Mà TC và vài bạn chat mặn đang chờ. Thôi, hôm nay thế đã. Thiền xong.
Hôm qua đi chùa Núi chơi. Thầy bảo, cô Oanh nhìn sắc diện tốt lắm, có gì vui à. Dạ không, tại con Thiền. Một ngày bao nhiêu phút. Dạ 30 phút. Thiền tốt lắm đấy.


(Hai nàng lên chùa Thiền, đem theo một tiều phu để đốn cây tre ngà về trồng lấy lộc)
Xưa, Cúc bảo Oanh bỏ ra mỗi ngày 1 phút thôi để thiền nhé. Sao lại thế, Oanh thiền hẳn 30 phút. He he.
Ai Thiền không?

(Tư thế Thiền, về căn bản, là thế này này)
“SHOW” MỘT CUỘC CHÁT
“SHOW” MỘT CUỘC CHÁT
- Này, cho xin ít nước mắm Phan Thiết đi.
- Chi vậy?
- Chan vào cuộc chát với 1 anh, nhạt quá.
- Thì đừng chát.
- Giết thì giờ.
- Thì giờ còn bao nhiêu nữa mà giết nó? Mà này, biết thế nào là nhạt không?
- Thế nào?
- Người nhạt là người nói gì cũng đúng.
- Ví dụ.
- Ví dụ như: ông ấy tuy trẻ thế nhưng cũng nhiều tuổi rồi.
- Thế người mặn nói sao?
- Người mặn sẽ nói “ông ấy tuy trẻ thế nhưng cũng còn ít tuổi”. Người nhạt hay nói tốt cho mọi người “ cậu ấy hay lắm, nhiệt tình, đạo đức”. Người mặn bảo “thằng ấy đểu bỏ mẹ, tán gái như cuội, được mỗi cái hay giành trả tiền và không thèm chấp”. Người nhạt nói đúng chính tả, đúng ngữ pháp, “con ơi, ra ngoài nắng mà chơi con ạ”. Người mặn bảo “ nhóc, ra phơi cho nó giòn”...
- Ai cho nàng định nghĩa này
- Một anh.
- Tỉnh lẻ à?
- Tỉnh chẵn.
- Anh ấy mặn hay nhạt?
- Tôi khai thác được một tấn muối từ cánh đồng này đấy.
- Hiểu.
- Chát với anh nhạt cũng hay chứ sao
- Hay chỗ nào?
- Khỏi suy nghĩ
- Thế cái đầu để làm gì?
- Để mọc tóc và mang bộ mặt phía trước.
- Giai mạng nhiều người nhạt lắm.
- Nói thế họ tự ái đấy.
- Theo tình thần nói thẳng nói thật, giúp nhau cùng tiến bộ thì không tự ái
- Vậy nàng muốn gì.
- Nói thật đi. Tham gia sân này lâu quá rồi, hết thời hạn giao lưu rồi. Bài dở cũng hay quá thì chả giúp gì nhau mà toàn khiến người ta ăn dưa bở.
- Mạng là giải trí mà
- Giải trí cũng có nhiều loại, tốt nhất là giải trí có lợi cho não chứ không có lợi cho...tay.
- Nàng đừng “giết người hàng loạt thế” chứ. Nhiều anh mặn đấy.
- Ai?
- Thì...
- Ngọng à?
- Không phải, mở điện thoại đã
- Chi vậy?
- Xem danh bạ.
- ....
- Có chưa.?
- Danh bạ báo trống.
- Hi hi.
- Tui quăng lên nhé
- Các giai sẽ bảo tụi mình tinh tướng, tụi mình cũng chả có tí muối nào, thiếu luôn cả nước mắm và xì dầu.
- Thì còn bột canh Knor ngọt từ xương.
- Với ai cũng gan ruột thế thì chết à?
- Chết thì chết, chơi phải gan ruột chứ.
(Nhà thơ Anh Ngọc và Khánh ở Tà Cú)

XE HƠI...KHỞI SỰ KÝ
XE HƠI...KHỞI SỰ KÝ
Thời xe đạp chỉ là dụng cụ tập thể dục, honda trở thành phương tiện di chuyển chính thì ô tô mới giải quyết nổi khâu oai cho mọi nhà.
Ok, vậy thì ô tô. Thứ gì cũng có nhé. Oai thì Mẹc, hiếm lắm, có một cái là thiên hạ lé ngay. Au đì hay lếch xù cũng đắt chém ra miếng. Khoảng 2,3 tỉ có cái xe chạy thì êm, đi thì oai nhưng cũng mất công giữ gìn, lỡ may trầy một cái tuy có được bảo hiểm trau chốt lại nhưng cũng mất rin đi. Vậy nên nhiều người chọn tầm tầm, hoặc xe của các anh Kim chi hoặc Inova. Có thời, Inova đã oai, ai ngờ có hãng lấy Inova làm taxi, báo hại mấy anh bán tống bán tháo cho đỡ quê.
Nhưng đi làm nhà nước thì lấy đâu ra tỉ nọ tỉ kia, may mắn tiết kiệm được thì cũng vào nhà vào đất phòng hờ chờ giá hết, tiền son rỗi cả tỉ hiếm lắm. Nhưng tiếng gọi bim bim từ xe vẫn hấp dẫn đến nỗi nhiều người mua bằng mọi giá.
Thế nên mới có nhiều loại xe xưa đến nhìn không biết gọi tên là gì. Có loại không tốn xăng (đẩy cho nó nổ, thả tay nó dừng nên chưa nổ máy lần nào), có loại đoàn kết một chuyến đi rủ đủ 3 người, có gì còn xúm vào “sức người thay trâu”. Có loại Năm thì (tức là năm thì mười hoạ mới chịu nổ máy).
Phần lớn khi các anh “cưới” các con xe cũ này về nhìn y như Osin nhưng chịu khó nghiên cứu tuốt kỹ, làm đồng, thay thảm, bỏ gấu bông, sắm dàn nhạc...đi cũng hoành tráng ra phết.
Nhưng xe và lái xe nhiều khi chẳng song hành. Có anh mua xe cả năm mà cái bằng vẫn còn nằm đâu đó trong các trung tâm dạy lái chưa được in ra, báo hại mỗi khi muốn dong con xe mình ra phố phải réo bạn bè. Có anh sắm bằng rồi, mục cả ra rồi nhưng vợ chưa gật chi tiền dù cái xe ấy chỉ 100 triệu, đành thòm thèm nhìn bạn bè lướt gió và dài môi nói chạy kiểu ấy sao mà đậu được hả trời.
Đến khi có bằng có xe thì lại chứng tỏ bản lĩnh sau tay lái chứ. Cái này cũng không dễ à nghe. Có anh đậu thủ khoa luôn mà vừa thò đầu ra khỏi đường nhánh gặp cái xe ngược chiều ào qua là tay đi đằng tay chân đi đằng chân vội vàng tấp vô lề thở. Có anh thi vừa đủ điểm, nắm vô lăng là tưởng sừng trâu, chạy ào ào, bẻ lái như xiếc, người ngồi sau kẻ u đầu người kiếm bị nilon ói.
Tuy nhiên mua xe để làm gì cũng là một câu hỏi khó trả lời. Đi xa thì ô tô là tiện nhất, khỏi mưa nắng, an toàn, đỡ mệt, kẹt xe ngồi bật máy lạnh đọc báo. Nhưng đi gần mà cứ phải mở cổng de xe ra vô cũng ngán. Những nhà không có sân, xe một nơi người một nơi. Đêm nhớ xe khó ngủ, ngày muốn gặp xe, lấy xe phải cưỡi honda đến nơi gửi xe...cách rách lắm. Có người chả mấy khi đâu đâu, mua xe về tháng trước tháng sau chán, không lẽ đi toalet cũng lấy xe đi, đành bỏ đó. Có người thích đi ô tô thì chắt bóp đủ thứ lấy tiền đổ xăng. Xưa sáng 1 ly cà phê, 1 tô phở, nay mì tôm trường ca. Chưa kể lâu lâu phải tiểu tu, trung tu, đại tu. Những xe cũ giá rẻ chạy vài tháng là phản chủ. Sửa mãi cũng đành bán rẻ cộng với lòng biết ơn trọn đời cho nạn nhân kế tiếp của mình.
Có lần, chúng tôi đi mộ, đường đông, dốc gấp khúc, một anh đứng chình ình, ai nói cũng kệ, thiên hạ chửi nhoi, anh lì lì đạp ga chơi ngay chân một chị, báo hại thuốc men. Chắc chắn mới tập lái...
Cơ quan tôi có cậu rất dạn tay, lái xe đi đường trường, xe thuộc loại cái gì cũng kêu trừ cái còi. Cậu cho một cô vợ bạn đi ké. Biết chuyện chồng cô ta gọi điện réo vợ từ khi lên xe đến khi xuống xe, nào là sao lại đi xe ông ấy, nào là xuống đi bắt xe khác mà ề, nào là thôi ráng quan sát phía trước và hai bên, có sự cố nhảy luôn ra ngoài...rất ly kỳ và hồi hộp như phim hình sự Mỹ.
Tôi chưa có ô tô hay nói đúng ra là không có ô tô, nay nhờ xe này mai nhờ xe kia, lâu lâu khen chê một chút cho mấy tài xế cáu nhau vui. Tôi định dồn tiền mua...máy bay. Thể nào chả có lúc thiên hạ đổ xô đi mua máy bay. Mình đi trước đón đầu. He he

Một chiếc Toyota model 1980 vần còn đẹp mê hồn...!
THƯ TÌNH
THƯ TÌNH
Năm ngày ba tật, thằng Tèo không thảnh mảnh như thằng Tí, chút thì ho, chút thì sốt. Tư đưa nó khám bác sĩ về, ngồi trên thuyền, cô thấy rầu dễ sợ. Lớp thì chồng đi làm ăn hoài không thấy biên thơ về, lớp thì thằng Tí lững chững biết đi, theo không nổi.
Thằng Tèo lại ọ ẹ đòi bú, Tư lấy nón che, vạch vú đưa vào miệng nó. Gió thốc lên từ mặt sông hiu hiu buồn ngủ. Tư mơ màng vừa vỗ đít con vừa chập chờn bù cho cả đêm qua thức trắng. Một cơn gió bất thần cuốn chiếc nón thả bay xuống nước. Đột ngột quá, Tư vội với tay theo, núm vú tuột khỏi miệng thằng Tèo bật ra trước mặt khách đi thuyền hồng rực, ướt át. Tia sữa bắn thẳng vào người đàn ông đối diện, tưới ướt một phần cánh tay khuỳnh khuỳnh của ông ta, một phần xoi vào nơi nhạy cảm nhất, ngay cái giây kéo. Tư lục cái tã sạch cúi đầu đưa đại cho ông ta kêu tui xin lỗi. Cái nhìn của chả khiến Tư không dám cho thằng Tèo bú tiếp mặc kệ nó chòi tay chòi chân đạp búa lua xua.
Mấy bữa sau, Tư ngồi thẫn thờ nhìn ra đường. Mất ngủ hoài khiến sữa cũng khô, bóp mãi chỉ ướt ướt nơi đầu vú. Cô nghĩ giá có tiền qua mua một lon gì mà có Tu rin đó, chắc thằng Tèo bú dữ lắm mà cô cũng đỡ xót ruột. Chợt bóng nắng ngoài cổng chao chao, một thằng nhỏ lạ hoắc bận cái quần cột túm lên tuốt trên ngực thập thò hỏi phải cô Tư vợ chú Bảy không, cô có thơ. Tư quýnh quáng nhào tới giật đại, thoáng nghĩ chắc ảnh gửi tiền mua sữa.
Một nét chữ cũng lạ hoắc “ Tư mến. Tui đã giặt cái quần bị sữa thơm của Tư văng vô rồi, Tư yên tâm. Thằng nhỏ thấy ghét quá. Chặp nữa, Tư ra mé nhà Sáu Bền tui đưa lại cái “khăn” của Tư và gửi Tư ít tiền mua sữa cho con”. Trời đất, đâu ra cái người lãng xẹt vậy, nói năng đòng đưa thấy gớm. Tư bực mình, bế thằng Tèo vô nhà lục cây bút chì, xé tờ lịch cũ, cô ghi : “ Cám ơn, tui không nhận đồ của người dưng”
Hôm sau nữa, cũng đúng lúc nắng lôi ngọn me dài chấm bậu cửa thì “thằng bé bưu điện” lại tới. “ Tư khách sáo chi vậy, chòm xóm giúp nhau lúc ngặt, tui mới chuyển về xã mình, mơi mốt quen chớ xa lạ gì” . Tư bặm môi biên trả lời: “Tánh tui dzậy đó”
Hôm sau, “Tư đừng làm khổ thằng nhỏ, nó thiếu sữa là suy dinh dưỡng đó, tui không có ý gì đâu, chỉ muốn giúp Tư chút thôi” . Thư trả lời “ Đồ mắc dịch, mắc mớ gì trù ẻo con tui”.
Thư đến: “Trời ơi, đọc thơ mà mắc cười quá, cái miệng Tư lúc chu lại chưởi tui chắc dễ thương lắm, nghe sướng lỗ tai ghê, Tư cứ chưởi đi, tui chỉ sợ Tư không trả lời thôi à”.
Tư đổ cộc, đồ cái thứ dị hợm, người ta đã nói như thế mà còn đeo dai hơn đỉa. Lợi dụng chồng người ta đi vắng à. Bực bội, cô nhớ cái vụ bắn sữa, nhớ cái cảnh chả lấy cái tã của thằng Tèo lau mãi cái chỗ đã nhấp nhô bất thường ấy mà thấy gớm. Gom hết mấy tờ thơ của chả, Tư chợt nghĩ nếu Bảy chồng cô đọc được mấy tờ giấy này chắc giật mình, gì mà giặt quần, gì mà mua sữa cho con, gì mà ra nhà Sáu Bền...Tình ngay lý gian, giải thích sao đây?
Thư đi, “Tui nói đàng hoàng nghe, cứ biên thơ nói rằn nói rện goài là tui chưởi đó”
Thư đến, “Tư không biết tui thích nghe Tư chưởi lắm sao, nghe có hứng lắm Tư biết hôn”
Thư đi, “Đù má mày”
Trao lá thư đi, Tư ngồi một đống. Hồi nào tới giờ cô học chữ để tính tiền chứ chưa viết cho ai chữ nào, bỗng dưng gửi tới mấy lá cho thằng cha mắc dịch, mà lại nói tục nói tĩu, cô đâu có muốn. Nhưng không chửi thì bực chịu không thấu.
Buổi chiều, Tư ngồi nhóng cổ chờ “thằng bé bưu điện”. Nó tới, Tư không mở thư ra xem mà kéo nó vô ngồi trên miếng mê gần cô rồi hỏi xem nó con nhà ai, thằng chả “ướt quần” nhà ở đâu, cho nó mấy ngàn một lần đưa thơ. Tiền nhờ nó đưa thơ thì Tư không có, Tư kêu nó xuống bếp lấy củ khoai lang nướng chắc vừa chín mà ăn rồi gói hết mấy tờ thơ dặn nó đưa tới nhà chả, mà đưa tận tay vợ chả. Thằng nhỏ vừa phù phù ăn khoai vừa gật gật, có vẻ củ khoai giá trị hơn 5.000 đ một lần của thằng chả.
Thơ đi rồi, Tư mỉm cười nghĩ chiều nay nhà chả có nhạc hội. Kệ, cho chết cái đồ mắc dịch. Từ nay khỏi biên thơ bậy bạ. Mà cứ bậy bạ đi, tui sẽ lại gởi hết cho vợ ông, tui hiền với ai thôi chớ. Cô bật cười, càng lúc càng lớn khi nghĩ đến cảnh vợ chả cầm thơ hạch hỏi chồng rồi chả lúng búng thanh minh, mà thanh minh gì chớ, mọi thứ rành rành ra đó. Tư cười đến độ lâu lâu cô phải hé mắt nhìn xem có ai qua ngõ không vì sợ người ta nghĩ mình té giếng.
Tự dưng Tư thấy ướt ướt nơi đầu vú, cô lật đật giở áo ra coi rồi vô bưng thằng Tèo ra. Có lẽ vụ mất ngủ và ức chế thơ tình làm cô mất sữa mấy ngày nay, giờ nó bắn ra từng tia. Thằng Tèo được bữa bú bù mắt nhắm tịt, mấy ngón chân bé xíu quéo lại.
May quá, mình mà không chưởi thằng chả chắc còn tắc sữa dài dài mà không khéo thằng Tèo suy dinh dưỡng thiệt.
À, hoá ra mình hiền lành quá cũng không được.

NẮNG VÀ THU
Mai Sinh nhật mình. Quà mở hàng từ một bác nhà thơ đã nhận từ đầu tháng chung với HV. Hoa hồng (49 bông to đùng) cũng nhận rồi từ Bưu điện. Một bác tặng bài thơ này nên đưa lên. Coi như năm nay rất hên về đường...tinh thần.
Tự chúc mình “có nhiều sinh nhật nữa, và đến nhanh đi cũng được, miễn sao đủ “Nhân sinh thất thập cổ lai hi thôi à”

Nắng và Thu
(tặng SN em)
Mẹ sinh em mùa thu
Sao em luôn là nắng?
Nắng lẳn hai vai. Dài tóc sóng
Nắng lên từ mắt. Cười đôi môi
Hình như em là mùa thu tôi
Bao nhiêu nắng tôi dồn về em hết
Từng chiếc lá rơi
Vào miền bất diệt
Tôi đếm nắng ngày nào
Em cháy trong tôi
Sinh nhật mùa Thu ơi!
Ta đếm ngược những gì còn lại
Hạnh phúc giống như chùm hoa dại
Giản đơn, thanh khiết, dịu dàng
NHÀ BÁO NÊN BIẾT NGƯỢNG
NHÀ BÁO NÊN BIẾT NGƯỢNG.
Không thể nhớ chính xác, nhưng có lẽ từ sự kiện cái chết của diễn viên điện ảnh Lê Công Tuấn Anh ngày 17/10/1996, báo chí đã khiến độc giả bắt đầu bội thực thông tin. Sau nhiều bài báo, một số bài được pho to thành hàng trăm bản để phát cho người đọc và nhiều tháng đưa tin, lý do vì sao diễn viên điển trai này tự tử vẫn không được làm rõ nhưng không ít báo kiếm được một số tiền lớn đột xuất.
Ngay lúc ấy đã có những nhà báo tên tuổi đã kêu trời vì kiểu trục lợi trên thông tin, rồi sự việc qua đi, người ta chỉ nhớ báo chí đã nói rất nhiều về một sự việc mà chính báo chí cũng mù mờ.
Thế rồi, internet trở thành phổ biến. ai cũng có thể viết, cũng có thể “xuất bản” được những bài viết của mình. Sinh viên báo chí viết, người yêu thích nghề này viết, người khoái tạo những điểm nóng viết, người cần tiền viết...thậm chí nếu viết càng giật gân, càng lá cải càng được trả tiền nhiều do báo bán chạy.
Cuối cùng người đọc bị dắt vào mê hồn trận và thay vì biết thông tin chính xác nhờ báo chí, họ sẽ càng mù mờ, càng hoang mang.
Ngày nay, mở báo ra, nhất là báo mạng, làm sao mắt tránh được tin diễn viên nào li dị, ai chụp ảnh nuy, ai mặc phản cảm, ai lộ vòng 1, ai bày quần chíp.... Thô thiển và thiếu tự trọng đến 1 bé gái 4 tuổi lộ quần chíp cũng bị ống kính chĩa vào và người viết kiếm được một ít tiền..
Vụ Hồ Ngọc Hà thực hiện thiên chức làm mẹ, vụ nữ hoàng đồ lót Ngọc Trinh ăn nói thật thà, vụ vợ chồng Trương Bá Chi... đã phủ trọc cho bao nhiêu khoảng trống trong các báo mạng. Còn hôm nay, vào báo mạng sẽ thấy chi chít bài viết về sát thủ tiệm vàng Lê Văn Luyện. Báo chí hiện nay giống như chạy theo sở thích của một bộ phận rất nhỏ và mục đích kiếm tiền lộ quá rõ.
Tuy nhiên, tất cả những vụ việc trên cũng chỉ cho thấy cách làm thiếu lòng tự trọng của người viết báo và các Ban biên tập của họ. Nhưng sự việc khiến nhà báo phải lấy làm hổ thẹn nhất chính là cái chết thương tâm của đồng nghiệp- nhà báo Hoàng Hùng. Hơn ai hết, người làm báo biết mỗi chữ, mỗi dòng của mình khi được đưa đến bạn đọc có tác dụng như thế nào. Giả sử, bạn là bố mẹ của Hoàng Hùng, bạn có đau lòng không khi nhìn chiếc giường nơi đứa con trai mình quằn quại trong lửa bỏng được đăng nhan nhản trên các báo, nếu bạn là con cái của Hoàng Hùng, bạn có dám ngẩng đầu khi đi qua một đám đông đang đọc bài báo về việc mẹ mình ngoại tình đốt chết cha mình không. Nếu bạn từng là bạn của Hoàng Hùng, bạn có thấy quá nhẫn tâm không khi những người mang danh nhà báo trục lợi trên cái chết Hoàng Hùng.
Hôm nay, ngày 2/9. mở báo ra, các bạn cũng sẽ thấy nhan nhản những tin tức kiếm lời cho các báo.
Những người viết báo theo các kiểu trên được chúng tôi gọi là chuyên gia rỉa xác chết.
Tôi không ngây thơ đến độ tin rằng các cơ quan chức năng sẽ thổi còi những người cầm bút chuyên rỉa xác chết, tôi cũng không tin rằng những người, nhất là đã từng khai thác đến xương tuỷ Hoàng Hùng nghĩ lại. Bởi họ phải bán được báo, phải có lượng truy cập cao, phải có tiền...và cuối những năm, khi báo cáo, họ biết họ là một trang báo, hay một mạng có đông độc giả. Tôi chỉ mong người đọc bài viết này nghĩ rằng, bên cạnh những người nhắm mắt kiếm lời bằng nghề (có thể chuyên nghiệp có thể chỉ là cộng tác viên) vẫn có nhiều nhà báo khác biết nhịn một chút để có thông tin chính xác, trong sạch đến bạn đọc, những người nuôi sống họ.

Những hình ảnh đẹp
... PHẢI LÒNG ĐÊM

... PHẢI LÒNG ĐÊM
Tặng những người đàn bà tôi ngưỡng mộ và nhân dịp sinh nhật Hoài Vân - Kim Oanh
không một mẹ sinh, nên ruột rà
chẳng nghĩa vợ chồng, nên thương nhớ
ai ngắm hòn trống mái
ơ kìa
lại thèm... nằm với nhau!
câu hát ngày xưa kể về bông Sung Súng
nở tím triền hoang
hỏi bờ thao thiết nơi nao!
ân tình thả vào nhau
mang nợ một đời
lời hát trao sang
tiếng khóc để dành
%%%
hoa tỉ muội ước là hương sắc
chẳng biết mình...
ôi ban ngày
ban ngày, không mang kính!
em tôi duyên lặn!
trăng khuyết đẹp vì lúng liếng
trăng rằm, ai ghen tị thãi thừa!
vò võ, dặm trường
thuyền ơi?
chở nhớ về...kia
nhậm nhịn, đời sương
lỗi hẹn với mặt trời
rồi đi vắng
để cánh hồng đòi tự vẫn
"chót"... phải lòng đêm
tiếc
không buông tiếng vạc
tiếng vạc bận cờ bạc
nuôi chồng
%%%
gió hoa phấn mỏng má em
khoan đưa nhân thế để tôi câu Kiều
bốn mùa nóng buốt giông sa
đừng cầm mưa rội tới miền cỏ êm!
(Tháng 9 có SN tôi và HV, một người đã tặng bài thơ này, coi như món quà. Xin được cám ơn)
NẤM ĐÃ MẤT RỒI
15 h hôm qua, Nấm bé nhỏ đã ra đi vinh viễn.
Nấm đã chốg chọi rất quyết liệt nhưng cũng không thể làm gì được.
Thôi, chia tay Nấm, thế giới mới của Nấm sẽ không còn đau đớn nữa Nấm ơi
MỘT PHÁT HIỆN MỚI VỀ UNG THƯ
Sau nhiều năm nói với mọi người Hoá trị là cách duy nhất để thử và loại bỏ ung thư,
Johns HOPKINSIS cuối cùng bắt đầu cho bạn biết có một cách khác ...
Cập nhật ung thư từ Johns Hopkins
1. Mỗi người có tế bào ung thư trong cơ thể. Những tế bào ung thư không hiển thị trong các bài kiểm tra tiêu chuẩn cho đến khi chúng nhân ra thành vài tỷ. Khi bác sĩ nói với bệnh nhân ung thư không có tế bào ung thư trong cơ thể của họ sau khi điều trị,
nó chỉ có nghĩa là cuộc kiểm tra không phát hiện các tế bào ung thư bởi vì họ đã không đạt được kích thước phát hiện.
2. Các tế bào ung thư xuất hiện từ 6 đến hơn 10 lần trong suốt cuộc đời của một người.
3. Khi hệ thống miễn dịch của người mạnh mẽ các tế bào ung thư sẽ bị phá hủy và ngăn cản và hình thành khối u..
4. Khi một người đã mắc bệnh ung thư có nghĩa là người đó suy dinh dưỡng đa [nhieu]. Đây có thể là do di truyền, thực phẩm, môi trường và các yếu tố lối sống.
5. Để khắc phục tình trạng suy dinh dưỡng đa, thay đổi chế độ ăn uống và bao gồm cả bổ sung sẽ tăng cường hệ thống miễn dịch.
6. Hóa học trị liệu bao gồm việc làm nhiễm độc các tế bào ung thư phát triển nhanh và cũng phá hủy nhanh chóng phát triển các tế bào khỏe mạnh trong tủy xương, dạ dày-ruột vv, và có thể gây tổn thương cơ quan như gan, thận, tim, phổi, vv.
7. Các tia phóng xạ trong quá trình tiêu diệt tế bào ung thư có thể gây thương tổn các tế bào khỏe mạnh, các mô tế bào và các cơ quan trong cơ thể.
8. Bước đầu điều trị bằng hóa trị và xạ thường làm giảm kích thước khối u. Tuy nhiên sử dụng lâu dài của hóa trị và xạ trị không kết quả trong tiêu diệt được khối u hơn.
9. Khi cơ thể có quá nhiều gánh nặng độc hại từ hóa trị và xạ hệ thống miễn dịch bị tổn thương, do vậy cơ thể không chống đỡ nổi với các loại bệnh nhiễm trùng và biến chứng.
10. Hóa học trị liệu và phóng xạ có thể gây ra các tế bào ung thư biến và trở nên bền và khó khăn để tiêu diệt. Phẫu thuật cũng có thể gây ra các tế bào ung thư di căn đến các chỗ khác.
11. Một cách hiệu quả để trận chiến ung thư là bỏ đói các tế bào ung thư bằng cách không cho nó ăn với các loại thực phẩm cần thiết để sinh sôi nảy nở.
Các tế bào ung thư DƯỠNG CHẤT trên những gì:
a. Đường là một tế bào ung thư - Bằng cách cắt bỏ đường là cắt bỏ một nguồn cung cấp lương thực quan trọng cho các tế bào ung thư. Các sản phẩm thay thế đường như NutraSweet, Equal, Spoonful, vv được thực hiện với Aspartame
và nó là có hại.
Sản phẩm thay thế từ thiên nhiên là mật ong Manuka và mật đường nhưng chỉ với số lượng rất nhỏ. Muối bột cũng có chất hóa học để làm cho nó màu trắng. Lựa chọn tốt hơn là amino Bragg và muối biển.
b. Sữa khiến cơ thể tiết ra niêm dịch, đặc biệt là ở vùng dạ dày và ruột. Tế bào ung thư chất nhầy. Bằng cách cắt bỏ sữa và thay thế bằng sữa đậu nành không đường, tế bào ung thư đang bị "bỏ đói".
c. Các tế bào ung thư phát triển mạnh trong môi trường axit. Một chế độ ăn uống thịt có tính axit và nó là tốt nhất để ăn cá và thịt gà ít hơn là thịt bò hoặc thịt heo. Thịt cũng chứa vật nuôi kháng sinh, hormon tăng trưởng và ký sinh trùng, đó là tất cả có hại, đặc biệt là cho những người bị ung thư.
d. Một chế độ ăn uống của 80% rau quả tươi và nước trái cây, ngũ cốc nguyên hạt, hạt, các loại hạt và chút trái cây sẽ giúp cơ thể vào một môi trường kiềm. Khoảng 20% có thể từ thức ăn nấu chín, bao gồm cả đậu. Nước ép rau chứa các enzyme sống, dễ dàng hấp thụ và tiếp cận vào các tế bào trong vòng 15 phút để nuôi dưỡng và thúc đẩy tăng trưởng của các tế bào khỏe mạnh.
Để ra các enzyme sống để xây dựng các tế bào khỏe mạnh, hãy thử uống nước ép rau quả tươi (hầu hết các loại rau có giá đỗ) và ăn rau sống 2 hoặc 3 lần một ngày. Các enzyme sẽ bị tiêu diệt ở nhiệt độ 104 độ F (40 độ C).
e. Tránh các chất caffeine như cà phê, trà và sô cô la. Trà xanh là một lựa chọn tốt hơn và có đặc tính chống ung thư. Nước - tốt nhất để uống nước tinh khiết, lọc, để tránh chất độc và kim loại nặng trong nước máy. Nước cất có tính axit, tránh nó.
12. Protein trong thịt khó tiêu hóa và đòi hỏi rất nhiều enzyme tiêu hóa. Thịt không tiêu hóa nằm nguyên trong ruột trở thành putrified thối, thối rữa
và dẫn đến tích tụ độc hại hơn.
13. Thành tế bào ung thư có bao phủ bằng một lớp protein. Bằng cách hạn chế ăn thịt ít hơn, nó giải phóng các enzim hơn trong việc tấn công lớp protein của tế bào ung thư và cho phép các tế bào diệt tự nhiên của cơ thể để tiêu diệt các tế bào ung thư.
14. Một số bổ sung xây dựng hệ thống miễn dịch (ip6, Flor-ssence, Essiac, chất chống oxy hóa, vitamin, khoáng chất, EFAs.) Giúp các tế bào sát thủ của cơ thể để tiêu diệt các tế bào ung thư. Bổ sung khác như vitamin E được biết là gây ra
[apoptosis] Cơ chế gây chết tế bào theo chương trình hoặc chết tế bào theo chương trình, phương pháp bình thường của cơ thể xử lý bị hư hỏng, các tế bào không mong muốn, hoặc không cần thiết.
15. Ung thư là một bệnh của cơ thể, tâm trí và tinh thần,. Một tinh thần chủ động và tích cực sẽ giúp bệnh nhân ung thư là một người sống sót.
Giận dữ, và cay đắng khiến cơ thể vào một môi trường căng thẳng và tạo ra axit. Tìm hiểu để có một tinh thần yêu thương và tha thứ. Tìm hiểu để thư giãn và tận hưởng cuộc sống.
16. Các tế bào ung thư không thể phát triển mạnh trong một môi trường oxy hóa. Tập thể dục hàng ngày, và giúp hít thở sâu để có được nhiều oxy hơn xuống đến cấp độ tế bào. Oxy liệu pháp là một phương tiện để tiêu diệt tế bào ung thư
ĐIỆN THOẠI Ở QUÊ
ĐIỆN THOẠI Ở QUÊ
Quay lại bàn ăn sau cú điện thoại, Loan nuốt không nổi hạt cơm nào. Ở quê lại có việc, như bao giờ cũng vậy. Thằng con Út của ông chú thứ Sáu rớt tốt nghiệp cấp Ba, nó chán đời, nó đòi tự tử. Nó đang trên đường đến nhà cô. “Cháu xin cho nó làm gì đó đủ sống chứ chú chẳng mong nhờ vả gì em. Cháu làm lớn không lẽ không giúp được nó, nếu không thì cho em nó đi học nghề gì đó rồi tính sau”. Tưởng tượng thằng em bà con đầu cạo trọc lốc, mắt gườm gườm, bố một câu con ba câu là Loan thấy sợ. Sợ nhất là mẹ cô sẽ ôm chầm lấy nó mà chiều chuộng, không cho ai dạy dỗ câu nào, và sợ nữa là chồng cô chán nản “Bà con nhà em mà”.
Mẹ cô đoán sự việc hồi hộp hỏi nội dung. Sau khi nghe Loan thuật lại, bà cũng thần người ra nhưng rồi lại hạ giọng :”Má thương chú ấy nhất, nó có bề gì chú mày tự tử theo”. Câu ấy cũng có nghĩa là đừng nghĩ đến chuyện từ chối.
Loan sợ những cú điện thoại từ quê, vì hầu như chưa bao giờ nó hàm chứa ý nghĩa hỏi han đơn thuần. Không có một cháu nào đó cưới thì cũng nhập trường, tông xe, đi xin việc người ta đòi đút lót hay bệnh nặng. Các bà dì, bà thím thì xấu hổ đi xem ti vi ké, vì vất vả chợ búa hàng ngày do thiếu tủ lạnh... Nhưng những chuyện ấy vẫn chưa là gì so với nghĩa vụ tâm linh như quy tập, xây cất và chăm sóc mồ mả. Tất cả đều phải dàn xếp vì niềm vui của mẹ.
Chưa bao giờ Loan thôi yêu quê hương. Nơi những con sông êm đềm chảy qua cánh đồng thơm lúa chín. Nơi trái chuối có thể hái ăn ngay trong vườn và nơi ba má cô chào đời.
Loan cũng có những người bà con yêu thương, hiền hậu dù nghèo nhưng rất thơm thảo.
Nhưng Loan cũng có gánh nặng của những cú điện thoại từ quê bất chợt đến. Nó không nằm trong dự trù chi tiêu của cô, nhưng nó chưa bao giờ nhỏ so với lương một Bác sĩ.
Còn nhớ, có lần Loan bàn với chồng cho bà thím mượn 30 triệu sửa nhà. Anh nhìn Loan thương hại rồi bảo em nên tặng thím dăm bảy triệu là được, cho mượn một số lớn như vậy nhưng sẽ không bao giờ họ trả, bởi họ không có và họ không muốn. Mẹ cô, vì chuyện đó mà giận “thằng rể keo kiệt, không biết quê là gì” mấy tháng trời. Từ đó, Loan cũng không dám bàn với chồng chuyện giúp đỡ quê hương
Mẹ Loan nói cả dòng họ chỉ bà đi làm ăn xa và con cái thành đạt. Mấy chị em ai cũng có chức, có quyền, vun đắp quê hương là điều đương nhiên. Có lần bà còn tính lương hai vợ chồng khoảng 20 triệu/tháng thì có thể gửi về quê 2 triệu. Loan buồn rầu nghĩ mình giống như kho thóc ai xúc cũng được.
Nuôi một đứa cháu không hẳn là khó nhưng tính cách nó cơ quan nào nhận, mà nhận rồi chắc gì không bị đuổi. Họ nhận cháu mình, mình không giúp cháu họ mà được sao. Rồi nó chơi bời phá phách, rồi làm gương cho thằng con cô cũng ở tuổi bắt đầu tò mò chuyện người lớn...Khiến nó thành người giỏi giang là điều không dễ nhưng từ nay đến khi nó tự ý bỏ nhà cô mà đi, cô phải chịu trách nhiệm hết về nó. Rồi chuyện vợ chồng, nhà cửa...Loan mệt bã cả người.
Một cách đơn giản nhất để chấm dứt chuyện này là nói với mẹ cô không thể làm chỗ dựa cho những người luôn coi mình thiếu may mắn mãi được. Họ phải tự định liệu lấy. Và cũng phải nói với bà con 20 triệu ở đất miền Nam không phải là nhiều để có thể nay gửi về vì một vụ nhảy rào gãy chân, mai thăm bà cô vừa mổ ruột thừa...
Loan biết thế nhưng cô không thể nào nói ra được. Âm thầm cô lục thẻ ATM và cay đắng nghĩ người ở quê không lấy mất tiền của cô, họ đang lấy đi tình yêu cô rất muốn giữ cho nơi chôn nhau cắt rốn của ba mẹ mình.
Sexy tất cả, trừ lòng yêu nước
Sexy tất cả, trừ lòng yêu nước
Thùy Linh
Bây giờ bạn có thể biết đến tận giường ngủ của những người nổi tiếng, hơi nổi tiếng, nổi tiếng chút chút, tự mình làm nổi tiếng…với căn nhà cỡ triệu đô, hơn triệu đô và nhiều triệu đô. Bởi tất cả được phơi bày trên các trang mạng.
Bạn có thể tưởng tượng hình bóng người đẹp ngâm mình trong các bồn tắm sang trọng của một phần giá trị trong những căn nhà đắt tiền đó. Bởi rất cả được phơi bày trên các trang mạng.
Bạn có thể mất ngủ nhiều ngày về sự giàu sang phô trương của các sao và tự hỏi họ kiếm đâu ra ngần ấy tiền giữa lúc một người trí thức (chưa kể dân đen) kiếm được đồng tiền nuôi gia đình hết sức chật vật?
Bạn có thể khó chịu vì hàng ngày mở tờ báo và các trang mạng chỉ thấy chuyện tốc váy, yêu đương, ly hôn, cặp bồ…của những người nổi tiếng và được coi là nổi tiếng. Thậm chí đám cưới của sao nào đó cũng chiếm mất khá nhiều giao diện trên trang mạng với không có thông tin gì cả ngoài các chân dài tới dự lễ thành hôn. Giữa lúc xã hội nơi tôi đang sống có quá nhiều việc cần phải lên tiếng.
Bạn có thể cười nhạt vì một party sinh nhật phù phiếm và hết sức sành điệu của ai đó cũng là người nổi tiếng được tổ chức linh đình và lôi kéo sự chú ý của các phóng viên và nhiều độc giả. Giữa lúc nhiều người dân nước tôi đang thiếu dù chỉ một bữa cơm no bụng.
Bạn có thể kinh ngạc về tội ác diễn ra hàng ngày được “trình diễn” trên các báo và mạng internet như là phần không thể thiếu của cuộc sống trên mảnh đất này. Những vụ án đốt con, đốt chồng, những thây người bị giết cắt rời từng mảnh, những vụ bắn nhau chỉ vì va chạm trên đường, những vụ hiếp dâm trẻ nhỏ và chính con cái mình…Tội ác dường như là chuỵên bình thường khi mọi giá trị nhân văn mang tính người đã bị đẩy ra khỏi cuộc sống.
Bạn có thể bị kinh động bởi những vụ tham ô, thất thoát số tiền lên đến nhiều tỷ tỷ đồng mà người bình thường không biết đó là bao nhiêu chữ số, nhưng vẫn chỉ “rút kinh nghiệm”. Thử hình dung nếu có một Đường Quí Phi thay vì thích xé lụa mà xé tiền thì mất bao nhiêu năm mới xé hết số tiền ấy với mệnh giá 500.000 VND? Nhưng đất nước tôi vẫn bao dung, nhẫn nhịn…cho qua. Trong khi vẫn rất nhiều đứa trẻ phải bỏ học vì không có tiền. Ngày ngày trẻ con vẫn đu dây vượt sông lũ đến trường. Vô vàn đứa trẻ vùng cao phải ở lán dựng tạm trống hoác nơi núi cao rét buốt để nhọc nhằn bám theo con chữ. Vẫn nhiều người phát bệnh tâm thần do nghèo đói, bệnh tật…Chuyện đó ai cũng biết vì tất cả phơi bày trên báo chí.
Bạn có thể thất vọng đau đớn khi thấy thiểu số lãnh đạo cả dân tộc bằng tư duy không thể nói là lạc hậu, mà phải nói là lẩm cẩm, điên khùng. Vậy mà dân tộc tôi vẫn cúi đầu cam chịu, nhẫn nhục cắn răng…Tất cả cũng hiển hiện trên các trang báo và mạng không hề dấu diếm, hàng ngày…Sự thô bỉ, vô liêm sỉ, vô minh, trắng trợn, giả dối, độc ác diễu hành từ mấy chục năm nay và vẫn đang tiếp tục. Sự nhẫn nhục, vụ lợi, bàng quan, lạnh nhạt của triệu triệu người dân cũng chẳng hề dấu diếm…
Có thể phơi bày tất cả, trừ sự thật.
Có thể phơi bày tất cả trừ sự liêm sỉ, tử tế.
Có thể phơi bày tất cả trừ công bằng.
Và đau đớn hơn, có thể phơi bày tất cả trừ lòng yêu nước.
Tôi đã thấy điều đó qua cuộc biểu tình vì Trường Sa – Hoàng Sa – Vịêt Nam vào ngày 12/ 6 / 2011 vừa qua. Nhưng chủng tử của lòng yêu nước trong thời đại mới sẽ gieo mầm vào lòng người từ bây giờ, giây phút này…
Và tôi tin, chỉ một dúm người bày tỏ lòng yêu nước so với gần 90 trịêu dân nước Việt thì cũng đã bắt đầu thổi làn gió dân chủ, tự do vào cuộc sống ngột ngạt hôm nay.
Tôi tin tuổi trẻ, dù là số không nhiều, sẽ truyền năng lượng, nhiệt huyết của họ đến tư duy ù lỳ của rất đông người khác đang bị mắc căn bệnh thời đại “pakinson thể xơ cứng”. Sự thay đổi của cái mới chưa bao giờ bắt đầu từ số đông, thậm chí từ vài con người…Chỉ cần họ tìm ra một điểm tựa là có thể bẩy cả trái đất này.
Nếu có cô gái đẹp nào đã dám khỏa thân vì môi trường (hay vì gì gì đó) thì xin hãy một lần sexy lòng yêu nước để người dân được một lần ngưỡng mộ?
Xin tất cả mọi người hãy sexy lòng yêu nước và sự tử tế, còn những gì thuộc về riêng tư xin hãy kín đáo, lựa lời…
Đừng để các bạn trẻ chỉ thấy sự phồn hoa, phù phiếm mà quên đi hơi thở nặng nhọc của người dân và đời sống nghèo nàn, cực khổ của bao kiếp người đang vật lộn mưu sinh, trong đó có thể là cha mẹ họ.
Đừng để họ bị lóa mắt về tiền bạc, vật chất, đánh mất tính người mà gây tội ác.
Đừng để họ nhiễm sự ích kỉ, vụ lợi, cơ hội để tiếp bước lối sống mặc định trong xã hội: tranh đua học hành; dành giật, mua bán chức quyền; kiếm tiền bằng mọi giá; giàu sang chẳng kém ai; đừng để “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”…
Đừng để sự giả dối thoải mái sexy và lên ngôi, thống trị đất nước này.
Theo blog Nhà văn Thùy Linh
CÁI KHÓ CỦA NHÀ BÁO NỮ
Cái khó của nhà báo nữ
Trước kia, hầu như nhà báo nữ nào cũng ngại đi công tác dài ngày. Không phải ngại khó, ngại khổ, cũng không hẳn là nhớ nhà, vấn đề là ở chỗ ngủ.
Lần ấy tôi phải đi một chuyến tới 12 ngày lên huyện Tánh Linh. Lúc bấy giờ huyện chưa có nhà khách, điện cũng không. 3 người , chỉ có tôi là nữ , ở trong một dãy nhà âm u dưới một vườn xoài cổ thụ. Nhà tắm không có nên phải chờ đến khi không nhìn thấy mặt người tôi mới dám ra giếng. Nhưng tối quá thì tôi lại...sợ ma. Cực chẳng đã tôi phải nhờ một anh đi cùng. Anh bạn ở lại trông nhà cười ngặt nghẽo và tuyên bố : " Không ai nhìn đâu, muốn làm gì đó thì làm". Tôi giao hẹn: " Anh phải đứng ngay đây chứ không được đi đâu, nhưng phải quay lưng lại, khi nào xong em sẽ nói ". Anh chàng ậm à ậm ừ, không ra đồng ý cũng chẳng phải từ chối. Tôi thả dây gàu xuống giếng và bỗng rợn người vì cái vẻ sâu hun hút của nó và cái đầu giàu trí tưởng tượng nhớ ra rằng người ta rất hay nhảy xuống giếng tự tử. Thậm chí tôi còn nghĩ biết đâu mình kéo gàu lên mà trong đó lại có ...Run quá, tôi đánh tiếng cho anh bạn đồng nghiệp, chẳng thấy trả lời, lần thứ hai cũng vậy, tim tôi như ngừng đập, tôi hét lên một tiếng thật to. Lần này có một giọng nam rất chán nản trả lời : " Làm cái gì vậy, đứng đây chứ đâu". Tôi gắt: " Sao anh không nói gì ? " . Anh bạn trả miếng: " Vậy muốn nói gì ". " Không nói thì...huýt sáo chứ sao "- tôi đáp liều. Cái vụ " huýt sáo" đó tái diễn hết chuyến đi. Thử hỏi ai còn muốn những chuyến công tác dài ngày nữa chứ.
Sau này rút kinh nghiệm khi đi đâu qua ngày tôi thường chèo kéo thêm một đồng nghiệp nữ nữa, lần này kẻ chịu đau khổ chuyển sang cho " giới tính " kia. Có lần cơ sở chỉ sắp xếp cho một phòng mà những chiếc giừơng lại kê san sát nhau. Buổi trưa chúng tôi đã " ngủ nháp" và thấy rằng có người khác giới là rất khó chịu. Buổi tối, hai đứa bàn cách độc chiếm cái phòng. Chúng tôi rủ anh chàng đi xem ti vi và đòi về nửa chừng vì buồn ngủ. Quá 11 giờ đêm, bên ngoài bắt đầu vang lên những tiếng gọi cửa thông thường, rồi chuyển sang gay gắt và đi dần tới cho phân tích hoàn cảnh...chúng tôi vẫn cứ im lặng như thóc trong bồ. Khi biết cuộc thi gan đã kết thúc, chúng tôi sướng quá hò hét ầm ĩ, chẳng hề thấy thương đồng nghiệp chút nào. Sáng hôm sau gặp nhau ngoài sân, đồng nghiệp nam cho biết đã qua đêm trên mấy chiếc ghế của hội trường nuôi muỗi. Chúng tôi cười lăn cười bò còn anh chàng thì gườm gườm nhìn hai đứa bằng "đôi mắt mang hình viên đạn".
Cái sự ngủ nghê của nhà báo nữ nhiêu khê như vậy nên tôi không mấy mặn mòi chuyện đi công tác dài ngày và tôi cũng khuyên mấy anh chàng đi chung hai nhà báo nữ một lúc nên " cố thủ " trong phòng chứ đừng " bỏ trận địa " mà có ngày nuôi muỗi
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ 6X
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ 6X
Thế giới lổn nhổn người, mê man số phận. Người giàu kẻ nghèo, người hạnh phúc người cay đắng...Nhưng lúc này đây, những đôi mắt đau đáu nhìn về phía trước vừa muốn nổi loạn vừa sợ hãi, vừa long lanh vừa u uẩn, vừa là cũ rích vừa mới toanh...là đôi mắt những người phụ nữ 6X.
(Xem tiếp)