Sign up
Tự giới thiệu
My picture!
Hoa Lục Bình
Lịch
« February 2010 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28            
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
liên kết cá nhân
lưu trữ
Xuất bản tin
Trạng thái của blog

BẠN CÓ BIẾT MÌNH BỊ ĐẠO VĂN

2010-01-01 @ 15:27 in Chung

 

BẠN CÓ BIẾT MÌNH BỊ  ĐẠO VĂN

          Lâu lâu thấy có người bị đạo văn, đạo thơ, đạo nhạc, đạo hình...mình chỉ  cười. Nghĩ bụng bài hay mới bị đạo chứ dở òm ai  thèm đọc nói gì đến đạo, mà như vậy chắc không có tên mình.

Nhưng mình cực kỳ dị ứng với những người đạo của thiên hạ. Thực chất là một hành vi trộm cắp. Một kẻ đạo văn lập tức biến mất khỏi trí nhớ  của  mình.  (Xem tiếp)

TẬP “TIN NHẮN MỘT CHIỀU” RA ĐỜI NHƯ THẾ NÀO

2009-12-29 @ 17:50 in Chung

 

TẬP "TIN NHẮN MỘT CHIỀU" RA ĐỜI NHƯ THẾ  NÀO


         
Một ngày cách đây lâu lắm Lâm Cúc gọi điện bảo cậu với tớ in chung một tập truyện đi. Tôi hồ hởi ok, nhưng rồi cũng như bao nhiêu vấn đề  khác, tôi quên lửng đi mất. Gần tết 2008 Cúc gọi, tôi lại ok và lại quên. Đúng là "hứa thật nhiều, thất hứa thì cũng thật nhiều".

Đến khi có Hoài Vân và Thanh Chung, vấn đề lại một lần nữa "đặt trên bàn hội nghị". Lần này nghiêm túc hơn. Chỉ mỗi Hoài Vân là ậm ừ. Ba bà còn lại vừa kéo vừa lôi vừa sử dụng hết khối mỹ từ của tiếng Việt "bà Hoài" mới miễn cưỡng gật. Xong phần Một. Tưởng gì ra sách mà  dễ thế thì mỗi năm cháu ra vài  cuốn

Bốn tên bàn nhau nhờ Anh Tạo vẽ  bìa, nhờ bọ Lập viết lời tựa. Giao Oanh thỏ thẻ với anh Tạo còn Thanh Chung thì gửi mail cho Bọ. Gửi đi, hồi hộp, ngày nào cũng bị réo xem đã  ngỏ nhời chưa. Ai ngờ người bận bịu như anh Tạo và  Bọ Lập đều bảo đồng ý. Cả  bọn "hôn môi xa" nhau vì mừng. Xong giai đoạn Hai. Tưởng gì ra sách mà dễ thế thì mỗi năm cháu ra vài cuốn(Xem tiếp)

UỐNG LỆ

2009-12-17 @ 08:15 in thơ

 

UỐNG LỆ

Đêm say,

trời lặng ngắt.

Một ta,

vạn nỗi sầu.

Không rượu,

uống nước mắt.

Say, mệt, buồn...

như nhau.


Cụng ly không bạn nhậu.

Nhâm nhi một miếng buồn.

Cạn cuộc bụng nặng nhọc.

Mới biết uống hết hồn.


Nhìn người qua ly lệ,

Méo mó một nét cười.

Nhìn ta qua ly lệ,

Tròn vạnh nước mắt  rơi.


Mùa đông này dài lắm.

Nín thở đến đứt hơi.

Hôm nay trời trở  gío,

Hôm nao gió trở  trời?

NHẬN DIỆN NGHÈO

2009-11-18 @ 14:53 in Chung

 

NHẬN DIỆN NGHÈO

          Xem xong chương trình truyền hình, bà Châu Kim Thúy nằm trằn trọc. Hình ảnh người  phụ nữ gầy gò đeo lủng lẳng bên người bị nilon đựng dịch tiết ra từ cơ thể vì chưa có tiền phẫu thuật tiếp khiến bà cảm động. Nhiều thì khó chứ dăm bảy triệu ráng cũng được. Tờ mờ sáng hôm sau bà tìm đến địa chỉ nhà báo đưa. Cửa khép hờ  mà không có ai trong nhà, đi hỏi loanh quanh một hồi bà  được dẫn đến nơi người bệnh đang có mặt. Đẩy cửa vào, bà vô cùng sửng sốt khi thấy người mình định tài trợ đang ngồi trên tấm chiếu với vài người nữa...đánh bài ăn tiền.

Mặc dù được nài nỉ đưa tiền để họ tự lo bà Thúy vẫn cương quyết thuê xe đưa người bệnh đi, bà hiểu những đồng tiền chắt  bóp của bà  sẽ nhanh chóng được xoè ra trên từng ván bài.

Đó không phải là trường hợp duy nhất người có lòng hảo tâm bị mắc lỡm. (Xem tiếp)

ĂN CÁM

2009-11-04 @ 07:27 in Chung

 

BÁT  CÁM

          Bà Lỷ có  4 đứa  con tất cả. Đứa 26, đứa  25, đứa  18 và  đứa 10 tuổi. Số con và  số tuổi tương ứng với lần và khoảng cách ông Phiệt- chồng bà- về thăm nhà.

          Sau giải phóng ông Phiệt không về  quê mà lần lượt đưa từng đứa con vào Phan Thiết, người cuối cùng của gia đình đó là  bà Lỷ.

Khi bà Lỷ  đến, tôi mới sinh đứa con  đầu lòng, khu tập thể  đi làm hết nên bà chỉ qua nhà tôi chơi.

Bà lép kẹp, nhàu như miếng thịt  nách, tóc tai xơ  xác nhưng ẵm cháu rất khéo. Con tôi ọ  ẹ là bà ngọng líu ngọng lô : " Bà  xương, bà  xương". Tôi ngạc nhiên nhiều điều về  bà khi bà làm như cả cái xóm Lộc ngoài Thanh Hoá    nhà bà vậy, ai cũng thân thiết, khi bà ăn một  miếng thịt  heo và hỏi tôi cái gì mà ngon thế, rồi bà  tần ngần : " Nghe tên thịt heo nhưng chưa ăn bao giờ"

          Ông Phiệt  ít khi về nhà. Người ta  nói ông có  bà Hai, bà Lỷ biết nên cũng ghen. Cái ghen của người hiền bao gồm nhắm  nhẳng với chồng, lên nhà  đối thủ  đi loanh quanh  hàng xóm ra chiều tôi là vợ ông Phiệt, gặp đối thủ  đưa đề  nghị...Tất cả  chẳng ăn thua gì. Ông Phiệt cứ đi và  bà cứ ra cửa ngồi nhìn ngược ngó  xuôi y như nông dân mất hết ruộng.

          Người miền Nam ít can thiệp chuyện nhà  người khác nên bà Lỷ chỉ âm thầm  đau khổ một mình. Thế nhưng có một  buổi chiều  nhà bà  ầm ầm tiếng quát  mắng, tiếng  đập chén dĩa, ông Phiệt nhảy tót lên xe vừa  đạp vừa chửi: " Tao không về nữa cho mẹ  con mày ăn cám với nhau". Bà Chiêu -hàng  xóm- thì thầm : " Bà  Lỷ  dọn cơm cho chồng, mâm cơm có đúng một  bát cám, ông Phiệt tát  bà túi bụi, đá mâm cơm và chửi : mày coi tao là heo  à". Thiên hạ ngao ngán, gì thì gì chứ  dọn cám cho chồng là quá hỗn.

          Tôi tiết kiệm tiền, mua nhà đi khỏi khu tập thể lầy lội ấy nên lâu lâu mới gặp  bà. Mấy năm sau biết    ốm nặng khó qua khỏi tôi mới lên thăm. Bà Lỷ  nằm  dán trên giường, thẫn thờ nhìn qua  ô cửa sổ bé tí có mắc miếng rèm cũ bằng thun  xanh. Khi tôi  chào ra  về bà mới  kéo tôi lại : " Chị Oanh ạ, tôi dọn bát cám năm ấy là vì tôi từng ăn cám, ăn nhiều lắm, khi ông ấy đi xa, có cám mà ăn  đã  mừng, cho ông ấy ăn để ông ấy biết. Những năm ấy tôi sung sướng nhất đấy, vì không biết ông ấy  xấu thế. Nếu tôi chết, chị cúng tôi bát cám là được." Tôi hỏi ông Phiệt có biết  bà từng ăn cám nhường cơm cho chồng khi ông về thăm không, bà nói ngày ấy không biết, bây giờ nói thì không tin.

          Đám tang bà Lỷ có  đầy đủ chồng con và  hàng xóm. Ông Phiệt đứng  cạnh  quan tài ụt ịt  hỉ  mũi. Chăm sóc  vợ không làm ông  ốm đi, nom ông giờ cũng  non bảy  yến. (Yến = 10 kg. Đơn vị đo lường cổ)

ĐỂ KHOE CHO HẾT

2009-09-21 @ 14:54 in Chung

 

Tháng 9 năm ngoái Cúc làm  bài thơ Đục lòng cho rỗng để kêu. Buồn quá, nhiều người vào com kêu buồn. LB không muốn thế bèn làm  lại  bài thơ này, cũng  đặt têncũ, lấy lại hai câu của Cúc và đưa lên. Thế mà nàng không thèm đọc. Sáng nay, nàng gọi điện cườihi hi, bảo thế ra cậu có làm một bàithơ hoạ lại thơ tớ. Chán không. Và thống nhất là đưa lại hai bài này ở nhà mình. Đang buồn ngủ, thôi đưa luôn, bét ra thì cũng có TC- khi ấy chưa được  cấp giấy vào blog- đọc.

                 ĐỂ KHOE CHO HẾT (Lâm Cúc)

Khi yêu thương bỏ ta đi
Nhân gian hóa thạch những gì đang hương

Đóng đinh lên vách linh hồn
Treo trong thân xác nỗi buồn váng rêu

Đục lòng cho rỗng để kêu
Bùm, beng chiêng trống. Người theo chân người

Nhe răng ra đếm nụ cười
Để khoe cho hết, một  đời rỗng không.

ĐỂ KHOE CHO HẾT (Lục Bình)

Khi yêu thương bỏ ta đi

Ta về gom hết từ bi lên Chùa

Sờ tràng  hạt, đọc Nam 

Bụng chờ cơm chín, mắt đưa ngoài thềm

Quan anh lên viếng cửa thiền

Thấy  ni má lúm đồng tiền chơi vơi

Quan anh lòng dạ bồi hồi

Bỏ làng, bỏ xóm quẩy xôi lên Chùa.

Lên Chùa để  niệm Nam mô

Cầu Trời, khấn Phật lại mò được duyên

Đục lòng cho rỗng để kêu

Rằng ta còn  có rất nhiều tình tang

        

SINH NHẬT VÀ NHỮNG ĐIỀU VỚ VẨN

2009-09-16 @ 11:07 in Chung

SINH NHẬT VÀ NHỮNG ĐIỀU VỚ VẨN


Mẹ sinh mình ra ở Vĩnh Linh, trong một đêm có văn công  biểu diễn, tên cô Văn công được lấy đặt cho mình.  Ngoài cái tên ra mình không thừa hưởng gì ở cô ấy và cô ấy không chịu trách nhiệm bởi sự xuống cấp của tên tuổi này.

Thuở nhỏ ở Vĩnh Linh, năm 1967 ra Bắc, ở  Hà Đông- nơi những người phụ nữ được coi là đối thủ nặng ký nhất của đàn ông- Năm 1977 vào PT và ở đây luôn.

Mình học Sử, từ đầu đến cuối là Sử nhưng làm báo, vì cái sự lệch chuẩn này mà bạn bè nhiều ngành nghề khác nhau. Bạn Sử  nhiều và giờ vẫn thân nhau, ở xa mấy có lệnh điều động là đi. Bạn làm báo thì nhiều vô kể. Bạn  blog bắt đầu có từ 2007.



( Lần đầu xuất hiện ngoài blog)  
(Mình chơi blog với mục đích ban đầu  là tuyên truyền cho ngành du lịch quê nhà, hòng góp phần làm cho ngành "công nghiệp  không khói" này không bị biến thành ngành Kinh tế mũi ...tẹt, nhưng mình sa đà vào văn, tản  văn và ngứa tay cả thơ nữa.



( Với những người bạn thân nhất)
Tham gia blog được hơn hai năm, cái mà mình nhận ra rõ ràng nhất  đó là sự ngây thơ, hoặc ngây ngô của chính mình. Có lẽ mình ở quá lâu trong một tỉnh lẻ, kinh tế chậm phát triển, chẳng mấy tiếp cận với các nền văn minh chói loà khác. Vả lại cơ quan cũng hiền nên không tưởng tượng ra sự phức tạp của cuộc sống. Mình đơn giản nghĩ rằng nếu mình không làm gì ai thì sẽ không ai làm gì mình.




(Một  tấm  ảnh được gửi đến từ blogger Hà Nội)
Chí ít blog cũng là nơi tập hợp những người biết viết, thích viết và thích đọc. Nếu cùng sở thích thì dễ thông cảm hơn. Hoá ra trên blog cái thân thiện và sự ganh ghét nhiều như  nhau. Anh Tạo nói khi mình mới xuất hiện anh đã biết mình sẽ gặp nhiều chuyện bực bội.

Mình ngây thơ nghĩ rằng trên blog này có nhiều người tinh tế, tinh ý, tinh tường...và  biết nhìn mặt đoán  tính nết dù không hẳn  là giỏi. Mình  quá già để nhận là dễ nhìn hay có chút nhan sắc, nhưng mình có gương mặt cũng hiền. Vậy mà không cần căn cứ gì cả, người ta đưa mình đi  hết chỗ bẩn này đến chỗ bẩn kia. Đầu tiên  còn đau đớn, kinh hoàng, phẫn nộ...giờ thì thấy thương hại những kẻ tâm hồn bẩn thỉu,  bệnh hoạn ấy. Kiểu gì họ cũng nói được, dù sự thật có hiển nhiên đến mấy.



 

( Với nhà văn yêu thích nhất trên  blog)


Riết rồi  mình không dám viết thật, nghĩ thật nữa, cứ núp  trong cái mớ vừa lòng vô hại. Định viết cái gì đó tâm đắc thì lại  lục trong trí nhớ ai thế nào để  lỡ có đụng chạm thì lại bỏ, không viết nữa. Kiểu này những thứ trên blog của mình thật sự chẳng có hồn có vía  gì cả.










Sinh nhật là một cái  mốc, đánh dấu là ta đã già hơn, nhưng chẳng đánh dấu  ta đã khôn hơn hay chưa. Mà khôn hay dại trên thế giới ảo  này là cái gì nhỉ. Có chăng  chỉ vớ vẩn  như thế này mà thôi.

NHỮNG GÀ TRỐNG NUÔI CON

2009-09-01 @ 14:18 in Chung

 

Chả bán nhà cho tôi, mang hết số tiền đó đưa cho vợ để vợ có cái mà sinh sống. Mang theo 3 cô con gái, chả bắt đầu đào ao, nuôi cá, nấu cơm và chăm lo con với thái độ của một con gà mái mẹ. Gã đội trưởng đội chống phá rừng khét tiếng giờ chùng xuống trong vai trò là một bờ vai mềm mại. (Xem tiếp)

ÔI BÁC SĨ

2009-08-22 @ 09:18 in Chung

 

ÔI BÁC SĨ.

Từ cái ngày đi thi đại học đến giờ là 28 năm mình mới quyết định đi nằm viện, dự định là tranh thủ trốn việc ít lâu. Thế nhưng vào được 1 buổi lại ra về. Thôi thì có bệnh tự chữa, thích gì cho ăn  nấy!!!

May mà mình không bị những bệnh tầm thường như đau bụng, đứt tay, thò lò mũi...Mình bị  hẳn bệnh thiếu máu  não và huyết áp cao cơ, sang trọng vô cùng. Bác sĩ dinh dưỡng khuyên ăn nhiều trái cây, uống sữa đậu nành, ăn rau nhiều, thịt ít, nhất là thịt mỡ, tập thể dục đều đặn, đừng cà phê, bia rượu...thì sẽ không sao.

 (Xem tiếp)

HỎI CHUYỆN SƯ THẦY

2009-08-14 @ 14:59 in Chung

 

HỎI CHUYỆN SƯ THẦY

          Ngẫm lại, tôi chưa bao giờ có một sự kính trọng đến xa cách với những người đã quy y nhà Phật. Điều này chẳng biết đúng hay sai.

Tôi yêu qúy và kính trọng họ. Tôi không đồng ý cách lựa chọn của họ và tôi không thấy cần phải dè dặt quá đáng với họ.

Có những chùa tôi đến riết thành người quen, chỗ nào để cái gì, trồng cây gì cũng thuộc lòng. Nhiều khi đến mà chẳng lạy cái nào, chẳng thắp cây nhang nào hết. (Xem tiếp)

MỘT VẺ ĐẸP U UẨN, SANG TRỌNG CỦA THƠ

2009-08-06 @ 07:59 in Chung

 

MỘT VẺ ĐẸP U UẨN, SANG TRỌNG CỦA THƠ

   Vào những năm đầu thập niên 80 của thế kỷ trước, như một sự hẹn hò nào đó, xuất hiện nhiều baì thơ hay, nhưng trong giới sinh viên thời đó, chúng tôi nhớ nhất hai bài, đó là Những phút xao lòng của Thuận Hữu và Hai nửa vầng trăng của Hoàng Hữu. Với Những phút xao lòng, khi ấy chúng tôi còn quá trẻ để chép vào sổ tay, nhưng Hai nửa vầng trăng được mơ hồ nhận thấy sẽ theo chúng tôi suốt cuộc đời bởi những mất mát, đau đớn, bởi vẻ u uẩn, sang trọng của nó.

 (Xem tiếp)

GỬI TRÁI TIM DẠI DỘT

2009-08-05 @ 07:43 in Chung

 

GỬI TRÁI TIM DẠI DỘT

Trái tim dại dột ơi

Chớ có đi đâu mà mất công quay lại

Sương đã xuống

bạc mái đầu ta đấy.

Cuối con đường

viên đá chậm lăn dần. (Xem tiếp)

MỘT BÀI THƠ THỰC LÀ LÂM CÚC

2009-07-30 @ 07:53 in Chung

 

MỘT BÀI THƠ THỰC LÀ LÂM CÚC

Lòng ta

Ta đến thành đô mà lòng không đến
Lòng chẳng ở nhà, đứng đầu ngõ chơ vơ
Ta đến thành đô mà lòng không đến
Không mang theo lòng,
Ta ngác ngác ngơ ngơ.

Có những lúc ta ngồi như đá núi
Trầm mặc trăm năm, cô quạnh ngàn đời
Lòng thương ta, lòng khe khẽ nói
Ôn ào ngoài kia cũng là chốn không lời.
Ta vỗ về lòng,
Đừng đau nữa lòng ơi !

Nguyễn Lâm Cúc (Xem tiếp)

NUÔI CÁ BIỂN LÀM CẢNH

2009-07-27 @ 10:28 in Chung

 

NUÔI CÁ BIỂN LÀM CẢNH

Đoàn 4 Hải Quân tại Khánh Hoà đón chúng tôi y như thời chiến, cứ đi một đoạn lại bàn giao cho một anh khác dẫn. Và hết 3km là tới nhà khách. Nhà khách nằm sát biển, 3 tầng, rất ít khách. Phòng tôi  có cửa sổ nhìn ra những lớp sóng bạc theo nhau vào bờ, rất "loãng moạn". Nơi này rộng mênh mông, toàn cây dại và đường đi. Tuy vậy, những con đường đang bị cây dại thu hẹp lại và cứ như lâu lắm không có ai bước lên. Lái xe chọc cậu Phóng viên là lâu lâu  nên xuống đánh dấu không sẽ chả biết đường về. (Xem tiếp)

VĨNH LONG ƠI

2009-07-24 @ 14:06 in Chung

 

VĨNH LONG ƠI

          Vĩnh Long có ba cái  nổi tiếng (theo tôi), đó là tên đẹp nhất, cầu treo dài nhất và ...đài Truyền hình giàu nhất.

Khi tôi  chơi blog, Vĩnh Long luôn gắn  với một cái tên cổ: Lâm Chiêu Đồng. Lúc đầu tôi tưởng đó là một ông già trên 70, mắt trong veo ngơ ngác ngồi nhìn mọi người nói và cười hiền lành. Bây giờ, Lâm Chiêu Đồng là...xé dán những ước mơ. (Xem tiếp)

ĐI MỘT NGÀY ĐÀNG...NINH THUẬN

2009-07-17 @ 16:39 in Chung

 

ĐI MỘT NGÀY ĐÀNG...NINH THUẬN

        Với người Bình Thuận- Ninh Thuận, thổ cẩm Mỹ Nghiệp là một tên tuổi. "Tên tuổi" ấy nằm khiêm nhường trên một con đường trước khi vào thành phố Phan Rang-Tháp Chàm, cách quốc lộ 1A non cây số. Vài ba căn nhà bày biện ít chuyên nghiệp, người đến thưa thớt. Chúng tôi định quay ra thì găp hai cô gái Chăm tươi cười chào đón, vì thế lại tấp xe vào (Xem tiếp)

ĐI MỘT NGÀY ĐÀNG...BÌNH THUẬN

2009-07-16 @ 08:31 in Chung

 

ĐI MỘT NGÀY ĐÀNG...

BÌNH THUẬN

          Bảy giờ sáng, chúng tôi bắt đầu rời Phan Thiết. Đến Phú Long (Hàm Thuận Bắc) cậu  lái xe đề nghị dừng lại  để ăn bánh hỏi vì ai đi qua đây cũng đều làm thế. Bánh hỏi Phú Long được coi như một đặc sản của Bình Thuận và nó được duy trì từ nhiều năm nay. Bánh hỏi là một thứ sợi làm bằng bột gạo trắng, nhỏ khoảng bằng 1/3 sợi bún. Ăn kèm với rau thơm, lòng heo luộc và bánh tráng mỏng. Lòng heo ở đây rất ngon, vừa trắng tươi, vừa giòn, bao tử rất dày, lòng non tròn căng múp míp, dồi luộc rồi nướng sơ thơm phức..tất cả đều  bốc khói cho đến khi mình gần ăn xong (Xem tiếp)

ĐI RỪNG VỚI CBD

2009-07-07 @ 07:57 in truyện ngắn

 

ĐI RỪNG VỚI CBD

Năm giờ sáng ở rừng mây vẫn đang  chờn vờn lưng chừng nhà, những người của CBD đã đánh thức chúng tôi dậy để theo dấu vết bầy linh trưởng.

          Đồ đạc trên vai, bụng đói, leo một mạch không nghỉ khiến tôi gập người nôn thốc nôn tháo, nhìn lại đoàn CBD vẫn tươi tắn như thường mới hay nhà báo chưa chắc đã là đi nhiều. (Xem tiếp)

NHỤC HƠN CON ĐIẾM

2009-06-15 @ 14:51 in truyện ngắn

 

NHỤC HƠN CON ĐIẾM

          Hai chị em ngồi im lặng cả giờ. Mỹ bối rối vì lần đầu tiên thấy Sơn có mùi rượu mà cô lại không dám hỏi. Cô chờ mãi, chờ mãi cho đến khi Sơn hỏi cô nghĩ sao về Sơn.

          Nghĩ sao à, có gì đâu nhỉ. Sơn rất đẹp trai, trắng trẻo và thanh tú, Sơn 18 tuổi...

          Sơn buồn buồn nói em nhục hơn con điếm.

          Mỹ giật mình. Các cô gái cave dù có ăn mặc, để đầu tóc như mọi người thì vẫn bị những con mắt trong sạch của thiên hạ nhặt ra khỏi đám đông. Vì thế các cô thường ít dám đi chơi. Nhưng Mỹ tưởng Sơn không biết nghề của cô. Vậy chắc Sơn nói câu ấy là để an ủi cô, có ai nhục hơn một con điếm đâu.

- Cách đây 2 năm em làm ở cơ sở massage của tỉnh. Lão ấy đến vài lần rồi giở trò với em. Em không dám gay gắt mà chỉ gạt tay lão ra và không xoa bóp nữa. Lão ấy nói sao mà cuối cùng em phải thôi việc. Em đã đi một nơi nữa cũng bị lão theo, đây là nơi thứ 3 và có lẽ cũng là nơi cuối cùng. Chiều nay lão đến, bảo em nếu khó chịu thì làm một ly rượu. Cái cảm giác chiều nay ấy... buồn nôn lắm.

          Đó cũng là cảm giác thường trực của Mỹ. Những bộ mặt nhầy nhụa mồ hôi, những cái miệng mùi chuột chết, những bàn tay sù sì rách da rách thịt... Nhưng sao Sơn không thấy cô nhục bằng nó?

- Chị dù sao cũng thuận theo lẽ tự nhiên khi  phải chung đụng với đàn ông. Còn em... Em cũng biết em khó mà lấy vợ nhưng em cũng ham muốn con gái. Lão ấy cứ tự nhiên đến, không biết lúc nào để mà đề phòng, chỉ chọn mình em, bỏ ra 40.000 đ và em phải xoa bóp cho lão 1 giờ theo quy định 1 suất massage. Lão nằm đó, tận hưởng em, bóp em đau điếng. Em hết đường rồi, em có phải là điếm đâu mà hoàn lương.

Mỹ nghe lòng quắt lại, ừ đúng là nghề của cô vẫn còn có một con đường.

- Chị ạ, chiều nay em không khóc nữa nhưng em nấc hết cả suất massage. Những tiếng nấc ấy cứ dội vào lòng em, y như đè trái tim em trĩu xuống. Xuống đến gan, ruột non, ruột già... Khi em đi cầu trái tim em sẽ đi ra luôn. Mà cho dù nó không ra thì cũng thối lắm rồi.

Mỹ nhìn Sơn qua hàng nước mắt. Sơn làm sao đổi nghề được, làm sao thoát được gã đàn ông- đàn bà kiên nhẫn, tham lam và nhiều dục vọng ấy được. Nó chỉ là một đứa bé nghèo khiếm thị phải đi làm cho cơ sở massage Ánh Sáng.

CÁI TÔI LÀ CÁI GÌ?

2009-06-12 @ 09:23 in truyện ngắn

 

CÁI TÔI LÀ CÁI GÌ?

Cu Thịnh yêu cái Nhi. Cả hai nhà đều nghèo nên cuối cùng cu Thịnh về ở rể nhà cái Nhi, làm phận chó chui gầm chạn.

Nhà Nhi tuy có rộng hơn nhà Thịnh nhưng cũng 3 cặp vợ chồng cùng bố mẹ, ông bà và một đống cháu đứa thì mới biết bò, đứa lớp một, đứa đã biết nhìn xem trên ngực áo bạn gái có cái gì cao cao. Vì thế ban ngày mọi người toả đi làm, hít thở bụi đường, bụi máy xay gạo, bụi rê thóc... Ban đêm các cặp vợ chồng đều nín thở. Anh Thịnh nín thở mệt nhất vì vợ chồng anh trẻ nhất, lại có cái giường kê ở trung tâm "phòng ngủ" cả nhà. Giường cũ, không mấy  chắc chắn và không thèm giữ trật tự. Tuy nín thở, anh chị cũng có 3 đứa con.

Bác Thịnh được đi tập huấn một lớp ngắn hạn và về làm ở xã, chỉ là làm việc nhỏ thôi nhưng đó cũng là một bước đổi đời. Bác như trẻ hẳn ra, mặt mày hồng hào, nói cười mắt tít lại. Bà con trong thôn ai cũng bảo cứ tưởng phụ nữ mới hồi xuân ai dè nam giới hồi xuân nom cũng tình tứ phết.

       Từ đó, bác Thịnh hay đi họp trên xã, trên huyện, thậm chí có lần còn được đi báo cáo trên tỉnh. Mỗi lần đi về bác đều mua quà cho vợ, những  món quà khiến bác gái cứ vừa liếc trộm vừa bảo ghê chết.

Cụ Thịnh nay đã già, ngồi gối cao hơn tai. Cụ hay xem phim Hàn Quốc và cũng hay thở dài nhìn vợ.

Người viết bài này  dịch cái thở dài như sau: "Tội nghiệp bà Nhi, bà ấy chưa bao giờ biết cái tôi là gì. Mình cũng suýt không biết, may mà mấy cô ở khách sạn..."

1 2 3 4 5 6  Sau»
1 2 3 4 5 6  Sau»